Người yêu của ác ma 3->6

Tác giả : Ellen

adm

 

Up by Iri

Không biết có đúng hay không nhưng up đại, mọi người đừng chê

HỢP TÁC VỚI ÁC MA
“Cô gái nhỏ rầu rĩ than trời: “Chúa ơi,kiếp trước con có làm gì Ngài không mà kiếp này Ngài lại để tên đó hành hạ con thảm hại như vậy chứ?”
Sau quậy chán ở bữa tiệc,nó về nhà đánh một giấc ngon lành mà không biết rằng ngày mai chuỗi ngày thảm hại sẽ chính thức bắt đầu…
…6.00 a.m….
” Give me a reason…It’s so hard to try….Cross this new devide”

Giai điệu ầm ầm quen thuộc của bản New devide vang lên làm nó tỉnh giấc nồng…30’ sau nó ra khỏi nhà với cái mồm đang ngáp to tới nỗi nhét vừa con chó con(t/g: xin lỗi mọi người,t/g có hơi phóng đại tí xíu),tay cầm nguyên hộp sữa vinamilk-sữa tươi nguyên chất 100%.Vừa ra khỏi thì BỐP-nó tông phải thứ gì đó lù lù trước cửa nhà mình
-Hic,ai trồng tự dưng cái cột điện chình ình ở đây thế này?-nó vừa xoa xoa cái trán vừa làu bàu về cái “cột điện” vô duyên,thì bỗng nhiên cái “cột điện” lên tiếng
-Rủa xong chưa?
-OÁI!Cột điện biết nói
-Cậu bảo ai là cột điện hả?
Nó từ từ ngẩng lên,giày convert đen mẫu mới nhất năm nay,phiên bản mẫu,check,quần bò đen rách và mài trông rất chi là bụi,check,áo DG xám khoác ngoài cái áo phông Ck đen-check tới đây nó không dám ngẩng lên thêm nữa vì nó biết cái “cột điện” sành điệu này là ai rồi,Ác ma đấy ạ,mới sáng ra đã đụng trúng tên này,làm sao nó sống nổi qua nổi ngày hôm nay đây,Chúa ơi,Người phải thương lấy con chứ,sao cứ bắt con đụng tên này hoài vậy,con chưa muốn lên thăm thiên đường của Người đâu,Người làm ơn làm phước tha cho con đi mà….
-Sao mà co rúm lại thế-tiến sát lại gần,nó lập tức lùi lại mấy bước
-Hơ…hơ…chào buổi sáng,cậu đang làm gì ở đây thế?
-Thì đợi cậu chứ làm gì.
-Đợi tôi,why?

Chưa kịp phản ứng gì thì cậu đã ôm chầm lấy nó,ê chơi trò gì đây,vụ này đã kết thúc từ tối qua rồi cơ mà…nó đang định đẩy cậu ra thì cậu lên tiếng
-Yên nào,chịu khó chút đi,không là cả hai chúng ta sẽ tiêu đấy-cậu ghé sát mặt vào tai nó thầm thì,hơi thở cậu phả vào gáy nó làm nó bất giác rùng mình và đỏ mặt-nhìn thẳng đi-cậu tiếp tục
Nó nhìn thẳng và nhận ra phía trong ngõ có mấy người đang thập thò như mấy tên điên nhìn tụi nó
-Người của mẹ cậu hả?-nó chán nản
-Ừ.
-Họ ở đây làm gi?
-Tìm hiểu chuyện tôi và cậu,vì thế diễn cho đạt chút đi
Trời ạ,thánh thần ơi,sao nó bỗng nhiên lại thành mục tiêu theo dõi thế này,nó thở dài ngán ngẩm,cậu không để ý đến điều đó,khoác vai nó vẻ rất thân mật và đương nhiên dù không muốn thì nó cũng phải mặc kệ,cậu mở cửa xe và để nó vào trong,trong xe tràn ngập mùi bạc mát lạnh .Ngay khi vào trong xe,khuôn mặt tươi cười của cả hai lập tức biến mất.
-Vụ này giờ tính sao đây?-nó hỏi
-Sao là sao?
-Chứ chả lẽ cứ thế này à,xin lỗi chứ tôi thà chết còn hơn phải đóng giả làm người yêu cậu lần nữa
-Vậy cậu chết chắc rồi.
-CẬU…
-Thế này nhé,tạm thời em phải tiếp tục làm bạn gái của tôi một thời gian nữa(t/g óe sao đổi cách xưng hô nhanh thế,nể anh thật)cho đến khi tôi giải quyết xong với mẹ tôi
-Tại sao tôi phải nghe lời anh nhỉ?(wow,chị phối hợp ăn ý ghê,chậc chậc)
-Vì nếu lộ vụ ngày hôm qua ra,chắc em cũng biết hậu quả chứ..
-Không tốt đẹp gì.
-Chính xác,vì thế để tránh rắc rối cho cả hai chúng ta,em nên hợp tác tốt với tôi
-Tôi đâu có được lựa chọn,phải không?
Cậu cười,sau đó quay ra chỗ nó,ngay lập tức nó ép sát người vào ghế tránh khuôn mặt đang tiến sát của cậu,nhận thấy sự đề phòng của nó,cậu cười đểu giả:
-Thoải mái đi,em không phải style của tôi(t/g:nói trước,bước không qua anh ơi),tôi sẽ không làm gì em đâu.
Nghe mà nó muốn ngay lập tức tống một cú đấm vào mặt tên này,hắn làm như hắn cao giá lắm ấy,xin lỗi chứ cho không tên này có kèm theo khuyến mại nó cũng không thèm(t/g cũng chưa chắc đâu ạ,chị có thèm hay không thì còn phụ thuộc vào t/g đây,kaka)thế mà không hiểu sao mặt nó lại đỏ lên thế này nhỉ,thật là mất mặt mà,cuỗi cùng cậu cũng chỉ thắt dây an toàn cho nó rồi tới trường.
… 1 lúc sau tại trung học Phương Đông…
Chiếc BMW X6 tiến vào trong sân trong ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người trong trường,một cách bất đắc dĩ,nó phải ra khỏi xe-nơi trú ẩn an toàn cuối cùng trước ánh mắt nhìn đầy thù hận tới mức co thể giết người của đám con gái,nhưng Chúa không thương nó,tên đó,ai chả biết hắn có xe đẹp,xe xịn-có muốn khoe thì cứ lượn vài vòng thành phố là ok rồi,đâu cần phải đỗ xe chình ình ngay giữa sân trường tronh khi cái nhà xe to tổ bố của trường thì vẫn đang trong tình trạng mới nguyên chờ sử dụng chứ,đúng là đồ sao quả tạ,nó cảm nhận được luồng sát khí từ tứ phái vây lấy nó vô cùng mãnh liệt,nó có thể tưởng tượng ra những cặp mắt đang muốn ăn tươi nuốt sống,xé tan xác nó ra gay lập tức…thánh thần ơi,tại sao người nỡ để một người ngoan hiền,thục nữ,tài năng đầy mình như con lâm vào tình cảnh này chứ,con chỉ muốn sống yên ổn thôi mà,thế thì có gì là quá đáng chứ?-nó rên thầm.Nó cúi đầu hết mức có thể,định thi triển hết mấy năm khinh công rồi nghệ thuật đào tẩu của ninja(kinh ngiệm dày dặn được tích lũy sau bao năm đi học muộn phải bật tường vào lớp)mà biến khỏi cái chỗ này thì nó (lại) lần nữa bị tên điên kia khoác vai và cưỡng chế nó phải đi cùng mặc cho nó phản đối dữ dội trong im lặng,đã thế mặt hắn còn tỉnh bơ như không mới hốt chứ,hắn sắp giết một mạng người tới nơi mà vẫn còn như thế được,đúng là máu lạnh.Đồ sát nhân,hắn hại chết nó rồi,tí nữa kiểu gì cũng bị mấy chị trong Bảo Quân’s fan club dần nó tơi tả ra mất,huhu.Vương Bảo Quân,ta thề ta hứa ta đảm bảo nếu ta chết ta sẽ ám mi suốt đời,còn nếu ta may mắn không chết thì…ta thà sống trên mặt trăng còn an toàn hơn ở gần người như mi…-nó thầm nghĩ
Đến trước cửa lớp nó,Bảo Quân dịu dàng bảo nó:
-Vào lớp đi,lát nữa đi ăn trưa cùng tôi.
Nổi hết da gà da vịt lên rồi,thà hắn quăng nó cho hổ xơi thì chắc nó còn thấy bình thường hơn việc tự dưng hắn dịu dàng thế này,nó đổ mồ hôi lạnh,có diễn thì cũng không cần quá lố thế chứ…
-Ừ.-nó đáp cụt lủn rồi lượn nhanh vào lớp
5 tiết học trôi qua nặng nề với bầu không khí sặc mùi thuôc súng,nó cảm giác tất cả lũ con gái biến thành bom nổ chậm hết rồi,sẵn sàng cho nổ banh xác nó ra bất cứ lúc nào,hichic,thế này thì tổn thọ chết mất,con xin Người đấy Chúa ơi,làm ơn tha cho con đi…
Reng…reng…reng…
Tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên làm không khí giãn ra một chút,nó cố lết xác ra ngoài hít thở chút không khí trước khi chết ngạt,nhưng vừa ra khỏi cửa lớp nó ngay lập tức hối hận vì cái suy nghĩ ấy của mình khi nhận ra kẻ đang đứng lù lù trước của lớp nó,trung tâm của một hội vịt giời hám giai đẹp đang kêu quàng quac xung quanh,nó muốn quay vào lớp ngay lập tức,nhưng muộn rồi,cậu đã nhìn thấy nó,trước khi nó kịp quay đi cậu đã lên tiếng:
-Em định đi đâu vậy,chẳng phải đã nói cùng tôi ăn trưa đâu.
Bùm…bùm…đoàng…thôi rồi, nó bắt đầu thấy sấm sét đang đánh ì ầm xung quanh nó rồi,Vương Bảo Quân anh muốn hại chết tôi phải không,có muốn hại chết tôi thì cũng đâu cần làm tôi thảm vậy chứ…
-À,xin lỗi…tôi đang bận chút
Nói xong nó co giò chạy lẹ nhưng 1 con bé bình thường không bao giờ biết tới khái niệm thể dục là gì VS một kẻ đánh nhau thay cho thể dục buổi sáng thì bạn nghĩ ai sẽ thắng,có uống thuốc tăng lực vào thì nó cũng chả thắng nổi,vì thế ,vài phút sau nó đã phải chịu khuất phục để cậu lôi đi xuống cái cateen.
Thực ra gọi là cateen nghe cho nó hợp với không khí học đường chứ thực sự đó là một nhà hàng buffe thu nhỏ,học sinh tự do chọn món và trái với cảnh thường thấy ở cateen là chen lấn xô đẩy thì ở đây lại khá trật tự tuy nhiên,giờ cao điểm mà,ai chẳng phải bôi bổ cho ông anh ruột,vì thế dù khá thoàng nhưng cateen vẫn chật kín chỗ trừ một chỗ mà khong ai dám ngồi dù đang khá là chật chội.Vậy mà ngay khi cậu bước vào cả cateen đang ồn ào bỗng im bặt thậm chí nghê được cả tiếng muỗi bay,cậu đi nhanh qua hàng dài học sinh rồi ấn nó xuống chiếc bàn duy nhất còn trống đó(đây gọi là sức mạnh của quyền lực đấy ạ)rồi hỏi:
-Em ăn gì?
-Cái gì cũng được-nó nói như hết hơi.
Cậu hơi nhíu mày rồi gọi một tên đệ tử,bảo hắn vài câu gì đó,lát sau tên đó trở lại với một đống đồ ăn.Chả quan tâm xem mình đang ăn cái gì,nó cúi gằm mặt xuống mà an có quên đi cái bầu không khí yên ắng bất thường của cái nơi này.
Bỗng một bà chị đi lại chỗ bọn nó,à là Mai Khôi-nữ hoàng của khối 11,hot girl của trường đồng thời là chủ tịch của Bảo Quân’s fan club qui tụ tới 99% con gái của trường này đó là chưa kể gay.-nhân vật nguy hiểm đây,nghe đồn chị ta còn cặp kè với Bảo Quân nữa,trời ạ,sao số nó xui thế không biết.
-Quân à,đây là ai vậy-chị ta õng ẹo bên người Bảo Quân còn ánh mắt thì hướng về phía nó không mây thiên cảm nếu không muốn nói là săc như dao,lạnh xương sống rồi đấy.
-Bạn gái tôi.-cậu hờ hững
Mặt Mai Khôi tái nhợt đi và nó thề là mặt nó cũng sẽ như thế nếu nó là cô nàng còn thực tế thì câu tuyên bố xanh rờn ấy làm nó sặc gần hết cốc coca ngay khi nó vừa cho vào mồm,trời đánh chết mi đi Vương Bảo Quân,đừng hại người thế chứ,ta không muốn chết sớm thế này đâu……
-Bạn…bạn…gái…cậu?-cô nàng lắp bắp
-Đúng thế,thì sao?-cậu bắt đầu mất kiên nhẫn
-Kh…không sao.
Cô nàng thấy nguy hiểm thì lập tức lượn ngay,để lại nó với quả bom nguyên tử đang đếm ngược…
-Này,có cần phải diễn quá lố vậy không?-nó thì thầm
-Đã diễn thì phải diễn cho tưng bừng cho đến lúc hạ màn chứ-cậu nhại lại y nguyên câu của nó
-Biết vậy nhưng đây là ở trường mà…
-Càng ở trường thì càng phải diễn cho đạt.
Nói rồi cậu kéo tay nó đứng dậy,tuyên bố hết sức là chết người:
-Mọi người,từ bây giờ Trần Bảo Anh chính thức là bạn gái của tôi,vì vậy nếu cô ấy gặp phải chuyện gì thì…-trừng mắt-mấy người rõ hậu quả đấy.
Cái nhìn của Bảo Quân làm mọi người lạnh gáy,tất cả đều hiểu nếu không muốn chết thì đừng dây vào tên này.Bỗng một tên vô duyên lên tiếng:
-Quân,tôi ở CLB Báo chí của trường,có thể chụp một bức ảnh hai người thân thiết một chút được không?
Á à,ra là CLB Báo chí,chuyên xuất bản tạp chí lá cải mang cái tên mĩ miều Tuần san Trung học Phương Đông,lạy Chúa thật sự đó là cái nới chuyên đăng tải mấy chyện tình cóc nhái của mấy đứa trong trường,mỗi kì một nhân vật,muốn biết ai cặp với ai thì không việc gì phải mất công dò la cứ tìm ở CLB báo chí là ra tất,thế nên với tiêu chí biến chuyện riềng thành chuyện chung,chuyện cá nhân thành chuyện tập thể,cái tạp chí ấy được vô khối kẻ yêu thích và cũng không ít kẻ đả đảo,và nó cũng sắp ra nhập vào hội những kẻ đả đảo đó vì chắc chắn rằng chuyện nó và Bảo Quân sẽ thành Hot News trên số báo tuần này,hừ hừ,các người cứ đợi đấy rồi sẽ có ngày ta xử các người,cứ đợi mà xem.Và ngay sau đó Bảo Quân phán một câu làm nó lập tức chết đứng tại chỗ:
-Được thôi,chụp đi
Ngay sau đó cậu kéo nó vào và hôn,lạy hồn,nó thề là tim đã ngừng đập mất giây khi môi cậu chạm vào môi nó,nụ hôn này có gì khác với nụ hôn ngày hôm qua,vẫn điêu luyện và hoàn hảo nhưng không mang đậm tính hình thức như tối qua mà có gì đó ngọt ngào hơn,hình như có chút ngập ngừng nữa,WHAT?Cái gì thế này nó điên rồi sao,tại sao lại có cái ý nghĩ nụ hôn đó thật ngọt ngào chứ,điên,điên thật rồi,chắc chắn là do tên đó hôn pro quá nên làm nó hoang tưởng rồi,nó thấy mình tan đi trong nụ hôn đó,cậu nhẹ nhàng luồn lưỡi vào miệng nó,từ từ cảm nhận vị ngọt trong đó,lại còn vòng tay ôm eo nó nữa chứ,tim nó đã đập lại nhưng lại đập nhanh quá mức cần thiết rồi,nó thề là mặt nó bây giờ đỏ không kém khi ăc cà ri là mấy…tới tận khi nó gần hết hơi không thở nổi,cậu mới chịu buông nó ra.
Máy ảnh,điện thoại rồi những tiếng chụp hình tách tách và ồn ào rộ lên sau những phút giây ngưng đọng vì ngạc nhiên,nó thấy tử thần đang đứng trước mặt nó rồi,Chúa ơi,thánh thần ơi,bố ơi.mẹ ơi,không quân,hải quân,lục quân,…ai cũng được làm ơn cứu với,nó muốn thoát khỏi chuyện này.
Suốt phần còn lại của buổi học,nó không thể làm được việc gì cho ra hồn phần vì não bộ vẫn đang trong tình trạng treo sau nụ hôn kia,phần vì những ánh mắt của hội cùng lớp,thật không chịu nổi.
Cuối cùng cũng hết giờ,nó gần như bò ra khỏi lớp,lết đươc tới cổng trường với niềm hi vọng nhỏ nhoi là sắp được trở về căn nhà yêu dấu một cách bình yên thì một kẻ phũ phàng dập sạch niềm vui bé nhỏ của nó khi xuất hiện ngay trước mặt nó với con BMW X6 bóng lộn,hừ hừ,thần xui à,ngài là bạn thân của tên này sao,tại sao cứ gặp tên này là con đụng phải ngài vậy,tha cho con một lần đi mà.
-Sao trông em có vẻ mệt mỏi quá vậy,ai làm gì em hả?-hắn tỏ ra quan tâm
Nó ngước lên nhìn tên đẹp trai trước mặt mình với khuôn mặt như sắp khoc đến nơi,lắc đầu.
-Vào xe đi.-cậu ra lệnh
…Trên đường về nhà,tất nhiên là nhà nó…
-Sao thế?-cậu hỏi
-Đó là lần thứ hai hôn tôi mà không được phép
-Tình hình bắt buộc mà
-Đâu cần phải như vậy.
-Vậy để tôi đền cho em nhé-cười đểu giả
-Đền kiểu gì?
-Em…có thể hôn lại tôi.
Oạch…té ghế rồi,bộ não tên này có vấn đề thật sao?
-Anh sốt hả?
-Cái gì?
-Đừng tự tin một cách quá đáng vào bản thân như thế.
-Haha…-cậu bỗng cười lớn,dở hơi thật.
…Trước cửa nhà nó…
-Được rồi,về đi
-Không mời tôi vào nhà hả?
-Không.-bức xúc
Cậu quay người nó lại,ép sát người nó vào thành xe,cả người cậu bao tron lấy nó,ghé sat vào tai nó:
-Tôi đã cho em hôn tôi nhưng em từ chối vậy đừng hối hận nhé.-mặt nó đỏ dựng lên khi đến màn diễn quá sức hoàng tráng ở trường.
-Nói thật,bây giờ tôi đang muốn tặng anh một cái tát đấy
Bảo Quân thả nó ra,nhưng vẫn nhanh tay ôm nó một cái trước khi để vào nhà,và lần thứ n+1 nó tự hỏi đã làm đắc tội với Chúa mà Người nỡ hành hạ nó như vậy.NGÀY ĐEN ĐỦI
“Thần xui ơi,Người tha cho con đi mà
Một ngày hai ba lần nghe tin giật gân
Làm sao con sống nổi đây hả thần?”
Những ngày sau nó bỗng nhiên thành người nổi tiếng,đi đến đâu người người tự nhường lối,ai đang nói chuyện thì lập tức im bặt,hết hồn rồi đấy nhá,cứ như nó cũng thành dân anh chị đến nơi rồi.Cứ thấy nó xuất hiện là tất cả đều lảng xa làm như nó có bệnh truyền nhiễm không bằng,bức xúc.Mang khuôn mặt hầm hầm như mặt khỉ đến phòng đựng dụng cụ thể dục-nơi nó mất bao mồ hôi và nước bọt(để năn nỉ bác bảo vệ họ Hắc tên là Xì dầu)mới có được làm lãnh địa riêng để thi thoảng bùng tiết ngủ gật nhưng cách đây không lâu đã bắt buộc phải nhường kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đómặc cho nó có phản đối và chống đối dữ dội thì hắn vẫn nhất quyết đóng đô ở đó đuổi không đi đánh không chạy,nghĩ đến lại lộn ruột,hix,nó tiên chân đá hòn đá dưới chân và…CỐP-Oái,đứa nào đấy?
-opps…
Ặc thảm rồi,hòn đá vô duyên đã bay trúng đầu tên nào đó,em đá này đúng là có năng lực làm lính nhảy biệt kích à nha nhưng là ở phe địch vì nó vừa hại chết nó rồi,đồ phản chủ(t/g viên đá có phải của chị đâu mà phản chủ) và trước mặt nó có hai chọn lựa:
1.Cứ đi tiếp coi như đó không phải hậu quả do nó gây ra,thực hiên chính sách ăn bánh bơ đợi mũ phớt …
2.Chạy lại và xin lỗi tên kia và có khả năng sẽ bị hắn tát cho vêu mồm,đánh cho sứt đầu mẻ trán máu me tùm lum rồi ngày mai báo chí sẽ đưa tin:”Nữ sinh trường trung học Phương Đông bị đánh chết không lí do ,hic,trông hắn to lớn thế kia cơ mà,tên đó mà đập cho phát thì có mà nó bẹp lép như con tép ở trên mép con mèo(chị nói quá rồi,anh chỉ cao thôi chứ không to,body hơi bị chuẩn đấy)vậy là cuộc đời kết thúc ở đây một cách lãng xẹt(t/g công nhận trí tưởng tượng của chị phong phú thật,nể ghê á)
Nó còn chưa kịp quyết định xem chọn cách nào thì tên đó đã xuất hiện lù lù trước mặt nó,siêu nhân thật,nó nghĩ còn chưa tới 1’ mà,thôi xin vĩnh biệt cuộc đời tươi đẹp…
-Là cậu phải không?
-Hơ…hơ…cái gì cơ?
-Là cậu ném đá trúng đầu tôi phải không?
Bỗng nhiên nó cười vô cùng thành khẩn…-Đương nhiên là…không rồi.
Tên đó nhìn nó chằm chằm,hơi ngạc nhiên trước phản ứng của nó,thật khó đoán…
-Có đúng là không phải cậu không?
-Việc gì mà tôi phải ném cậu nhỉ,chúng ta có quen nhau không?
-Chắc là không.
-Bingo.Thế tôi có thù với cậu không?-nó nói mà tim như sắp nhảy ra ngoài,lạy trời,lạy Chúa làm ơn làm ơn đừng để hắn phát hiện ra
-Chắc…cũng không
-Chính xác,nên tôi chả có lí do gì để ném cậu cả.ok?-phù,tốt rồi,hết cả hồn vía,tổn thọ mấy năm của nó rồi,có vẻ tên này cũng dễ lừa ghê.
-…
Cậu không phản bác được gì cả,đúng là cô nàng chẳng có lí do để chơi xấu cậu hết…tuy nhiên,ngắm kĩ,cô nàng này cũng xinh phết đấy chứ nhỉ,đẹp chói sáng mà không chói loá, vừa sắc sảo và hồn nhiên,nghịch ngợm và có chút ngang ngược,tại sao cậu lại co thể bỏ sót một cô nàng như thế này nhỉ?
-Hey-bộp,nó vỗ tay trước mặt cậu-làm gì mà như mất hồn thế?
Cậu lập tức tỉnh lại…
-Không có gì.
-Vậy…xong rồi nhá.
Nó nhìn đồng hồ,oé,muôn tới nơi rồi,phải nhanh lên thôi,đến muộn là sẽ thảm với tên Bảo Quân đó cho xem,cũng chỉ tại hắn mà nó nên nông nỗi này,đúng là đồ sao chổi.Nó quay người định đi thì bị tên kia kéo tay
-Hey….
-Gì đấy?-nó bực mình
-…
-Có thể cậu không vội nhưng tôi thì đang vội lắm,nếu không gì thì tôi lượn đây,pp
Nó vùng tay và chạy nhanh đi,để lại tên đó đứng như tượng tại chỗ,vù…vù…cơn gió thổi qua và nó đã chạy mất tiêu.
-Haizzzzzzzz…….còn chưa kịp hỏi tên mà,chạy gì mà nhanh thế tên đó gãi gãi đầu.
Quay trở lại với nó,sau khi thoát nạn với tên kia,nó đã lao đi với tốc độ tên lửa gắn thêm động cơ phản lực thế mà đến nơi nó đã thấy Bảo Quân đã ngồi lù lù đợi nó,mặt có vẻ không vui…
-Em…đến muộn 5’ đấy-hắn gõ gõ vào cái đồng hồ
Rầm…rầm…ngã bổ ngửa rồi,hic cái tên này,thật không chịu nổi
-Có 5’ thôi mà,có gì là to tát không hả?-nó bức xúc.
-Em có biết đây là lần đầu tiên tôi phải đợi người khác không hả?
-Thật?
-Ừ.
-Xin lỗi.-nó cúi mặt và trưng ra khuôn mặt cún con đòi sữa,môi trề ra,hai má phồng lê.
Cậu nhìn khuôn mặt đó mà không nhịn nổi cười,nhưng vẫn lạnh giọng:
-Lần sau,nếu em còn để tôi đợi nữa thì-cười đểu giả-tôi sẽ hôn em đấy.
Phản ứng không điều kiện ngay lập tức của nó là đưa tay lên bịt mồm và lắc đầu liên tục như phải bả.
Cậu bật cười khành khạch rồi không nhịn nổi nữa cười vang..
-Vậy lần sau còn muộn nữa không?
-Ho…hông…ăc ắn ông (Không không,chắc chắn không)-hậu quả của sự vừa bịt mồm vừa nói.
-Thôi được rồi,tối nay,mẹ tôi muốn gặp em.
Ặc…ặc….sặc nước rồi,hôm nay là cái ngày gì mà nó lại có vinh dự nhận toàn tin giật gân thế này?
-WHAT?-nó hét-Tại sao lại dính tới phụ huynh ở đây?
-Ừ,thì…mẹ muốn gặp con dâu tương lai mà-cậu đùa ác
BỐP…ngay lập tức một quả bóng rổ đập vào tường ngay sát cậu…hú hồn hú vía,cô nàng này đún là có năng lực làm sát thủ à nha.Đôi mắt toé lửa nó nhìn cậu,trông nó như con mèo xù lông để ra oai mà chả hù được ai,cậu bật cười-ánh nắng chiếu vào cậu làm cậu như được bao bởi một vầng sáng chói loà,thịch-tim nó đập lệch một nhịp
-Đừng cười nữa-nó khó chịu
-Tại sao.tôi cười thì kiên quan gì tới em?
-Cậu cười thật sự rất đẹp trai,làm tôi không tập trung suy nghĩ được-nó vô tư nói trong tình trạng não không họat động
Im ắng…im ắng…1s…2s…3s…sau…tạch…não đã hoạt động lại,oái nó đã phát ngôn cái gì thế,thế khác nào thừa nhận nó thích hắn,ngu quá thể đi.
-Ý tôi là…anh làm tôi không suy nghĩ nghiêm túc được.
-À thế mà lúc nãy tôi lại nghe thấy khác đấy-cậu cười vô cùng đểu giả.
Nó không nói được gì,vội trừng mắt một cái rồi quay đi.
-Tôi không đi được không?
-Oh no,em nhất định phải đi,nếu không mọi chuyện sẽ lộ hết,em hiểu hậu quả mà.
-Tuyệt ghê.
…Tối hôm đó tại nhà Bảo Quân…
-Dạ,con chào bác-nó lễ phép.
-Chào con,hai đứa vào đi-mẹ Bảo Quân nói
Hai đứa đi vào,ngồi vào bàn ăn…Sau một hồi tra hỏi đủ thứ về cha mẹ,anh em,họ hàng và đủ thứ linh tinh khác về nó với thái độ sẵn sàng đá nó ra khỏi cửa bất kì lúc nào,bỗng nhên bà nở nụ cười quen quen….CHÍNH XÁC đó là nụ cười đểu giả mang đậm phong cách Vương Bảo Quân,giờ thì nó biết tên đó được di truyền từ ai rồi,bất giác nó lạnh người
-Thế…hai đứa đến mức nào rồi?
Oạch…hic…Shock…*** ock thật rồi đấy nhá.Cả hai mẹ con nhà này đều có ý tưởng hay ghê á.
-Mẹ…-cậu gắt
-Sao nào,mấy đứa đến đâu rồi,Bảo Anh.mức 3 chưa?
-Dạ…-nó shock tới không thốt nên lời
-Mức 2,được chưa ạ?-cậu bức xúc
Bà có vẻ thất vọng…
Sau đó không dưới 2 chục lần bà hỏi hỏi đi hỏi lại xem hai cháu đên mức rồi để còn cưới luôn và nó cũng khản cổ thề sống thề chết rằng hai đứa hoàn toàn trong sáng,đúng là hại mẹ con,ấn tượng sâu đậm,bây giờ thì nó hiêu cái vẻ quyến rũ và phóng đãng tới chết người của tên này là ở đâu ra rồi
Cuối cùng nó cũng được thả về,vừa bước ra khỏi nhà,nó nhìn Bảo Quân với khuôn mắt sắp chết rồi vô phương cứu chữa,thều thào:
-Mẹ anh…đúng là dã man.
Cậu chỉ còn nước cười trừ,không bình luận gì thêm,một ngày đầy ngạc nhiên trôi qua đầy mệt mỏi
Xiêu vẹo vào nhà,nó nhanh chóng chmf voà giấc ngủ
…6.45 a.m… canteen trường
Sau khi nó lấy được lon nước ngọt đang vừa đi vừa tu ừng ực(hic,mất hình tượng quá đi)thì có một người chạy qua và…
-Oái….
Một tên vừa đi qua và huých phải tay nó làm rớt lon nước yêu quí của nó xuống sàn vậy mà hắn vẫn dám ngang nhiên đi không thèm quay lại ,được lắm,tên này cần dạy dỗ lại GẤP…
Nó cầm cái lon đang lăn lóc dưới đất,và…vút…cái lon bay đi và…CỐP…cái lon ngoan ngoãn đập vào đầu tên kia.tốt lắm,vẫn chưa lụt nghề,mà oái tên đó…sao không ngã vậy,nó ném mạnh lắm mà,phải người khác là hôn đất lâu rồi vậy mà tên này vẫn đứng hiên ngang,quay lại và đi về phía nó và nó thì trơ mắt nhìn
Tên đó quay lại,nhìn nó thoáng ngạc nhiên va cười.
-Chúng ta lại gặp nhau rồi.
????????? Hắn nói thế là sao,nó từng gặp qua tên này sao,nó cố bới móc lại cái trí nhớ siêu tệ của của nó,và hoàn toàn thất bại trong việc xác định nhân thân và danh tính của hắn,nản toàn tập.
-Chúng ta từng gặp nhau sao?-nó vô tư
Thêm một người shock vì kiểu phát ngôn chết người của nó.
-….-không thốt nên lời
À..từ từ…bình tĩnh…trí nhớ phục hồi
-À…-nó reo lên
-Nhớ ra rồi hả?
-Cậu là ai?-nản đời,nhớ mặt người siêu tệ
-Chiều hôm qua…
Bingo.Nhớ ra rồi.
-Nhớ rồi,ra là cậu-nó gật gù
-Xem ra chúng ta có duyên ghê.
Oé,câu này thấy quen quen…
-Cậu tên gì thế?-cậu hỏi
-Cậu đừng có quan tâm tôi tên gì,quan tâm xem cậu lon nước cậu làm đổ của tôi là loại gì rồi mua đền đi-nó vừa nói vừa chìa tay(thông cảm,tâm hồn ăn uống sâu đậm,coi đồ ăn hơn trai đẹp)
-….-lại không nói nên lời rồi.
Bất đăc dĩ cậu phải mua đền nó lon nước trước sự kèo nhèo,nì nèo,hăm doạ bằng mọi cách để lấy lại lon nước,nhưng bù lại thì cậu cũng biết nó học ở đây và kém cậu một lớp.
Một cô nàng thú vị.
Cuộc chiến bắt đầu.
Đúng lúc nó đang uống lon nước thì Bảo Quân đi tới,bốn mắt nhìn nhau,đính chính chút,không phải nó và Bảo Quân nhìn nhau mà là hai tên con trai nhìn nhau ạ.Và rồi cực kì hồn nhiên,cậu kéo tay nó lại và vô tư ôm eo nó-dấu hiệu của sự sở hữu,tên này lại thích chơi nổi à,xời,từngày tên đó tuyên bố nó là bạn gái hắn thì cũng có ai dám động tới nó đâu mà đánh phải đánh dấu chủ quyền thế,đúng là dở hơi,mà cũng nhờ phước của hắn mà bây giờ trong vòng bán kính 3m xung quanh nó ngoài hắn ra không có tên con trai nào dám lảng vảng,kiểu này thì ế mất thôi…
-Đây là ai vậy?-Bảo Quân hỏi nó
-À..là…là…cậu tên gì ấy nhỉ?-nó hỏi
-Xin chào tôi là Vũ Nhật Huy.-tự giới thiệu mắt thì để ý bàn tay của Bảo Quân trên tay eo nó.
Hàng đã có chủ à,không sao,vậy càng hay.
Game on!TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU
“Trò chơi đã bắt đầu…thời gian đang đếm ngược
Ai sẽ thắng,ai sẽ thua…
Người đến trước hay kẻ tới sau sẽ giành được trái tim của công chúa?
Love game begin…………Round 1
Sáng sớm đẹp trời,hoa nở chim hót,ánh nắng sáng bừng hạnh phúc và nó đang trong tình trạng phởn toàn diện,lướt trên cái ván trượt iu dấu mặt vác lên trời không thấy Tổ quốc đâu cả tất cả chỉ vì sáng nay nó thoát được sự hộ tống đi học của Vương Bảo Quân đó,thấy hắn bảo đâu sáng nay hắn có việc gì đó,hô hô,ai quan tâm chứ,hắn cứ chịu khó có việc vậy là tốt,cuối cùng thì sau n+m lần thành tâm cầu khấn và cả than thở cuối cùng Chúa cũng chịu lắng nghe nó một lần…cuộc đời nó mới hạnh phúc làm sao,tươi sáng làm sao…
Đang dạt dào cảm xúc đến nỗi sắp thành lời ca đến nơi rồi(đây gọi là tức cảnh nên ca hay xuất khẩu thành ca ạ. Và lưu ý yêu cầu mọi người tránh xa 5m hoặc nút tai thật chặt trước khi thưởng thức giọng ca thiên phú của đại tiểu thư nhà ta) thì bỗng nhiên tai nó bắt sóng được những âm thanh vô cùng thú vị và thánh thót làm tâm trạng của nó đang lơ lửng trên 9 tầng mây lập tức hạ cánh không thương tiếc xuống vực
-abc!@#$%^&*xyz,lần sau đừng động đến ông mày nghe chưa con
-Có ngon thì mày lại đây.
Ế,đánh nhau kìa,vui chưa,mà đã vui thì không thể nào bỏ qua được,và thế là nó tạm thời gạt cái sự xuất khẩu thành ca của mình sang một bên và lon ton đi về phía tiếng nói(nản toàn tập)…5’ sau nó đã chiễm chệ trên một bức tường với góc quay khá ổn nhìn thẳng về phía hai tên khỉ đột đang lăn xả vào nhau như đấu vật hay như theo liên tưởng của nó thì là hội chọi trâu hay đấu bò gì đó mà nó thấy trên ti vi(t.g cũng không biết),nó như nhớ ra gì đấy,tự đập tay vào đầu rồi lôi từ ba lô ra…xin đính chính là không phải điện thoại hay máy ảnh đâu ạ mà là…là…một chai sting dâu và một gói bim bim to bự(tâm hồn ăn uống sâu đậm,thông cảm) sau đó hồn nhiên vừa xem vừa ăn như đang xem phim hành động ngoài rạp…
…Trên chiếc Audi Q7 Nhật Huy lơ đãng nhìn cảnh vật bên ngoài và một bóng người quen quen lướt qua mặt cậu,phải,chính là cô nàng đó,không nhầm được,cậu hét:
-Dừng xe.
Tên tài xế giật mình vội vàng phanh gấp,cậu ra khỏi xe và đi về phía nó…5s sau thì cậu đang cười sằng sặc như một thằng dở hơi ở giữa bể bơi,đây chính ví dụ điển hình cho bạn nào muốn dạy em của mình cách phân biệt một người bình thường và một tên dở hơi,tránh xa những kẻ đang đứng giữa đường mà cười lăn lộn như đang ở trong nhà thương điên trong khi xung quang không có gì đáng cười. Và đây chính là nguyên nhân của cái sự cười như động kinh kia,đó là nó đang ở tình trạng mồm tu sting,tay cầm gói bim bim đưa ra đằng trước,phồng mồm trợn má,chân đạp vào tường-một tư thế vô cùng đáng yêu với một số người nhưng lại vô cùng đáng sợ với phần còn lại của thế giới và vô phúc Nhật Huy lại thuộc thiểu số mới đau chứ.Cậu cố nín cười đi về phía nó…
-Này,làm gì đấy?-cậu lên tiếng
Mắt nó vẫn khôn rời khỏi màn xiếc thú đang tới hôi gay cấn,vẫy vẫy tay

-Ngồi đi,ngồi đi,đang hay
Cậu nhìn theo ánh mắt của nó và chợt hiểu tại sao nó lại xúc động như thế
-Áo đen cố lên-nó cổ vũ
-Bạn cậu à?-cậu tò mò
-Không.
Tên áo trắng bỗng lên gối tên áo đen một phát…
-Tên đó thua rồi-cậu bình phẩm
-Còn lâu-nó phồng mồm,quay ra tên kia-dậy đi chứ đồ đần(may nói nhỏ nên hai tên kia không nghe thấy)
-Thằng áo trắng sẽ thắng.
-Mơ đi,áo đen chứ
-Cá không?-cậu cười
-Ai sợ ai.
15’ sau…tên áo trắng gục
OH YEAH! Hôm nay yêu đời quá,Chúa ơi con Người lắm lắm
-THẮNG RỒI-nó hét
Rồi nó nhảy xuống và bắt đầu bộc lộ sự phởn không giới hạn cuả mình,nó nhảy một tràng từ hip hop,popping rồi tới bài một con vịt và chơi luôn cả dân ca nhạc cổ truyền không thiếu thể loại nào,nói một cách đơn giản đó là vũ điệu Châu Quì đóng cộp má made in Trần Bảo Anh có 1-0-2 ở mọi thời đại
Nhật Huy nhìn nó mà cười khùng khục,sau khi cơn xuc động đã qua đi,nó bỗng quay ra cậu và hết sức hồn nhiên:
-Cậu ngồi đây hồi nào thế?
-…-biết nói gì đây,ngả bổ chửng rồi còn đâu
– Hờ hờ-cười đểu-cậu thua rồi,tính thế nào đây?
-Hết giờ tôi mời cậu đi ăn nhé,coi như chịu phạt luôn,được không?
Ô hô,ăn ấy hả?Đương nhiên là được rồi,tên này cũng thông minh ghê(đúng là chết vì ăn)
-Ok liền-phát ngôn nhanh csau chưa đầy 1s suy nghĩ
-Được,vậy tan học tôi đợi cậu
Oái học,thôi rồi,thôi rồi,muôn rồi,chết cha con rồi ,đến muộn là chết không có chỗ chôn với bà giam thị ngay..nó cuống cuồng vơ vội cái ba lô định phóng đi thì bị cậu giật lại
-Làm gì mà như động đất ấy thế?-cậu ngạc nhiên]
-Cậu bị ngơ hả,muôn học rồi đấy,vào muôn là bà giám thị xé xác ra làm nộm đấy-nó nói rồi đưa tay lên cổ làm dấu hiệu cắt cổ
-Bình tĩnh đi,không muộn đâu mà lo
-???????
-Tôi đưa cậu đi,đảm bảo không muộn
Nói xong cậu lôi nó lên xe và chiếc xe lao đi
Reng….reng….reng…
Tiếng chuông vào lớp vang lên đúng lúc nó chạm được cái cặp vào cài bàn iu dầu,ôi bàn ơi tao yêu mày biết bao.
Tích tắc…tích tắc…tích tắc… thời gian bò đi một cách chậm chạp,cộng với tiếng bà giáo giảng đều đều như tụng kinh từ từ đưa nó vào giac ngủ…đang ngon giấc thì bỗng
-TRẦN BẢO ANH
-Ớ dạ thưa cô-phản ứng không điều kiện,lập tức đứng phắt dậy,mắt mở to đến sắp rớt ra ngoài
Nhưng nhìn quanh lớp,ủa,bục giảng trống trơn,bàn ghế cũng sạch trơn, cô đâu,bọn bạn đâu rồi,sao lớp vắng teo vậy nè,chả nhẽ lại gặp ma.ban ngày ban mặt ma ở đâu ra chứ
-Cô đi lâu rồi bà nội-tiếng chua loét của con Ngân thu hút nó
Nó nhìn con bạn,vươn vai dài rốn rồi ngáp to một cái
-Tiết mầy rồi mày?
-Hết giờ lâu rồi,tao để quên vở quay lại laayys thì thấy mày nằm đây,định ngủ lại đây luôn à?
-…
Nó thu dọn sách vở vác ba lô ra ngoài,tới sân trường thì đập vào mắt nó là con BMW X6 của tên đó
-Sao em ra muộn thế?-hắn hỏi
-….-á khẩu rồi
-Sao thế?
-Không phải hôm nay anh không lên trường sao?-mãi nó mới nặn ra được một câu cho ra hồn.
-Ừ không đi học nhưng vẫn phải đưa em về chứ.-cười toả nắng.
Đồ…đồ…ai cần anh tốt vậy chứ,đừng có tỏ ra tử tế một cách bât thường như thế,tổn thọ chết tôi rồi,hại thần kinh lắm đấy.
-Thế…thế hả,nhưng tôi tưởng anh không tới nên có kế hoạch đi chơi với bạn rồi-không hiểu sao nó không muốn để Bảo Quân biết vụ với Nhật Huy,mà nó cũng có nói dối đâu,hắn đúng là bạn nó mà(đây gọi là nói một nửa sự thật đấy)
-Vậy sao?-câu có chút nghi ngờ-vậy thì em chơi vui nhé
Nói xong cậu vòa xe đi,nó nhìn theo có chút hối lỗi,dù sao hăn cũng mất công đên tận trường đón nó.
Ọt…ot….-ông anh ruột iu dấu lại biểu tình rồi,xin lỗi nhé Bảo Quân,nhưng làm gì thì làm tôi cũng phải bảo vệ lợi ích của cái dạ dày trước tiên-nó lẩm bẩm
Nó xôc lại ba lô rồi đi lại chỗ Nhật Huy đang đợi
Cậu dẫn nó tới một nhà hàng Pháp…
-Hôm nay tôi khao cậu muốn ăn gì cứ thoải mái
Nghe thấy thế mắt nó lập tức sáng như nhìn thấy kim cương hi vọng
-Thế thì tôi không khách khí nhá,chị ơi cho em một bittet,một spagheti,…-nó goi một lúc 7 món trong sự kinh hồn của chị phục vụ và Nhật Huy.
-Không phải tôi tiếc tiên nhưng cậu có ăn được hết không?
-Đừng coi thường nhau thế nhá-nó kênh mặt lên
Thức ăn được đem ra và nó bắt đầu chiến đấu-hệ quả tất yếu là thêm một kẻ nể trình độ ăn uống của nó sát đất.
…Cùng luac đó…
Mấy chị phục vụ bắt đầu xì xào ban tán về vị khách mới bước vào,cậu nở nụ cười lười nhác quen thuộc mà vẫn quyến rũ chết người với cái liếc mắt đưa tình cảu chị phục vụ và bingo đó chính là Vương Bảo Quân
Bỗng cậu quay góc nìn một góc 45độ và thu ngay vòa mắt 1 à không 2 khuôn mặt quen thuộc,thì ra đây là kế hoạch đi chơi với bạn của cô nàng à? Đã thế lại còn cười rõ tươi với tên kia chứ.Tự nhiên cậu thấy tức,quay lại chiếc BMW của mình cậu rút di động và bấm số
-A nô-hệ quả của sựu vừa ăn vừa nói
-Chơi vui không?-câu cất giọng đều đều
-Anh…ặc…ặc…n…ước-nghẹn rồi,khổ thân
-Tôi cho em 3’ để rời khỏi cái bàn đó và đi ra nhà xe gặp tôi nếu không…
-Thì sao?-nó bực mình
-Ngay ngày mai đám cưới cảu tôi và em sé được tổ chức-nói xong cậu ngắt điên thoại,trên môi nở nụ cười nhẹ
Còn nhân vật nữ chính thì tây đang cầm cái điên thoại,hết sức kiềm chế để không hét lên VƯƠNG BẢO QUÂN TA CĂM THÙ MI.MI ĐI CHẾT ĐI CHO TA NHỜ
Sau đó dù trong lòng phản đối dữ dộ thì nó vẫn phải từ biệt bittet.spagheti để đi trình diện tên kia,nó lưu luyến nhìn một bàn thức ăn chưa giả quyết xong,nhìn mà nó thấy cục tức mang tên Vọng Bảo Quân trồi lên tận họng cùng với sự tiếc nuối khôn cùng với bàn thức ăn,trời đánh còn tránh miếng ăn thế mà tên này cứ nhằm lúc nó ăn mà gây sự,được lăm cái đồ sao chổi,thù này mà ta không trả ta thề ta sé không chơi PS nữa
…Nó vừa đi vừa rủa hắn cho tới khi nhận thây chiếc BMW đã ở trước mặt mình.Nó trưng ra khuôn mặt nhin cực kì hinh sự và bất hợp tác,và tất nhiên câu cũng chả để ý tới điều đó,cứ thế lái xe đi
…Trên xe…
-Vậy ra em có kế hoạch đi ăn cùng hắn hả?
-….-khinh không thèm nói
–Sao không nói gì?
-Chả có gi để nói
Đến đây cậu bỗng thắng gấp xe,làm nó ngã dúi về phía trước…
-Này,anh điên hả?-nó gắt
-Ra ngoài đi-giọng cậu trầm
Nó ra ngoài và nhận ra trước mặt mình là một đôngc cỏ rất đẹp,cả một vạt trời nhuốm một màu đỏ ối của hoàng hôn.Cậu đứng tực người vào xe,nó đứng bên cạnh
-Sao không nói với tôi?-cậu hổi
-Tôi có nói mà,chả lẽ hắn không phải là bạn tôi.
-Tôi không thích em đi với hắn
-Thì anh cũng phải để tôi kiếm bạn trai chứ,tôi mà ế thì anh chết với tôi-nửa đùa nửa thật
-Yên tâm,em mà ế tôi sẽ lấy em
-Ý tưởng hay chưa kìa,mối quan hệ của chúng ta chỉ là hợp tác đôi bên cùng có lợi thôi mà,và nh đâu phải bạn trai tôi-tự nhiên nó thấy lòng mình nhói đau
-Tất nhiên tôi không phải bạn trai em rồi,vì tôi là người yêu của em mà
Chả phỉa hai từ đó đồng nghĩa sao?nó chưa kịp phản ứng hay bật lại thì cậu đã khóa môi nó.
Đang đoan cao trào bỗng cai bụng nó sôi ùng ục
-HAHHAHA
-Ai bảo anh lôi tôi đi lúc tôi đang ăn chứ-nó ngượng,đỏ mặt-tôi chưa ăn no mà-lại nhớ đến bittet,spagheti mà thèm dỏ dãi
-Thì bây giờ tôi đền nhé
-Thật nhé?-mắt như đèn pha ô tô
-Ừ
Ôi bánh mì,pizza,bittet,các tình yêu ơi đợi nhé,ta tới đây
Măt nó lại tươi như lhoa khiến cho cậu chỉ con biết lắc đầu bỏ cuộc
Round 1 over
Bảo Quân 1-Nhật Huy 0
Round 2 Start
* * *
Round 2:Start
Mấy hôm sau,ngày nào nó cũng bị Bảo Quân kè kè bên cạnh hầu như 24/24,không thở nổi,nhìn thấy tên nào lớ xớ xung quanh nó là hắn lườm cho cháy mặt.Nản đời chưa,và tất nhiên dù không vuivẻ gì thì nó vẫn phải chấp nhận sự thạt đau lòng rằng hắn đang kèm nó như kèm người yêu thật sự của hắn,minh chứng rõ ràng nhất cho việc ấy là ngya bây giờ và ngay lúc này đây,nó đang phải ôm cái cặp to như con gấu bông ở nhà của nó đi tìm hắn.Không hiểu tên đó làm cái gì mà bùng học cả buổi,hết giờ thì nó nhận được cái của nợ này từ thằng bạn của hắn cùng lời nhắn nhủ
-Em cầm cặp cho Quân nhá,nó không lên lớp
Tốt đẹp chưa,giờ thì nó lại kiêm luôn osin của hắn nữa,mà cặp hắn có cái gì vừa to vừa nặng vậy chứ,tên sao chổi,có đi dâu thì cũng phải cầm điện thoại theo chứ,vứt luôn trong cặp thì biết đường nào mà tìm. Đang bực mình vừa tha lôi cái cặp to như bao tải vừa đi lên sân thượng,cửa khép hờ,lạnhỉ bình thường cửa sân thượng lúc nào chả đóng,sao hôm nay lại mở vậy, đẩy cánh cửa ra và nụ cười trên môi nó tắt lịm
Hắn…phải…chính là hắn…hắn…hắn đang hôn say đắm cô nàng…uhm…ai nhỉ…à…Mai Khôi(bạn nào quên cô nàng này là ai mời đọc lại chương 4).Vậy ra đây là lí do hắn không lên lớp à,mỉa mai thật,hắn thì vui vẻ với bồ ở đây trong khi nó thì vất vả đi tìm hắn,nó tự thấy mình sao mà giống con ngu thế,tự nhiên nó thấy bực,rất bực mà chẳng hiểu lí do,nó chỉ muốn xông vào mà tống thẳng vào mặt hắn một cải tát,cái cặp bỗng nhiên rơi xuống cái Phịch
Hai con người kia quay lại,6 con mắt nhìn nhau chằm chằm,Mai Khôi nhìn nó vẻ đắc ý pha chút bực mình vì bị làm phiền, ô ta còn cố ý nép sát mình vào ngực hắn chứ,lố bịch,Bảo Quân nhìn nó ánh mắt có tia khiêu khích,thích thú và dĩ nhiên là không một chút hối lỗi,tay hắn còn dính chặt trên eo của Mai Khôi chứ,tính chơi nó à?
Còn nó nhìn hai người bằng ánh mắt vô cùng khó hiều,lạnh tanh và vô cảm,rồi nó mỉm cười,bình thản
http://thichtruyen.vn
-Xin lỗi đã làm phiền,Bảo Quân,cặp của anh này,bạn anh nhờ tôi mang lên cho anh.
Nói rồi nó quay ngưòi đi thẳng để lại hai người đang nhìn theo với tâm trạng khác nhau,một kẻ thì tức lộn ruột vì không chọ tức được nó,còm im,một kẻ bây giờ đã có chút hối lỗi vì hành vi của mình và hơi ngạc nhiên trước phản ứng của nó
Quay lại với nó,sau khi cố giữ bình tĩnh ra khỏi sân thượng,nó đi thẳng ra cateen,vừa đi vừa lẩm bẩm:
-Tại sao lại khó chịu như thế chứ,chả lẽ do đói sắp chết đến nơi rồi
Nó chạy vào cateen và bắt đầu chiến đấu với đống bim bim rồi thì khoai tây chiên đầy bàn, đã ăn hết tới 6 cái bánh mì rồi tâm trạng có đỡ hơn chút nhưng vẫn bực mình,bức xúc quá, đang chinh chiến cái bành mì thứ 8 thì bỗng nhiên có người vỗ vai nó:
-Ai…ấy(Ai đấy?)
À…tên Nhật Huy
-Làm sao mà ăn nhiều thế?-hắn nhìn đống vỏ trên bàn nó ngạc nhiên
-Đang bực
-Bực nên ăn thả phanh hả?
-Uh.
-Sao mà bực
-Chả biết được
Bỗng nhiên trời bắt đầu đổ mưa,nó ngừng ăn,nhìn bầu trắng xoá một cách chăm chú rồi cười toe quay ra tên kia

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s