Người Yêu của Ác Ma Vs14 ->17

Tác giả : Ellen

adm

 

Up by Iri

Không biết có đúng hay không nhưng up đại, mọi người đừng chê

Chương 14

Nó sau vài giây treo máy,vội rít lên
-LY,thôi đi.
-….
Biết chắc sẽ không nhận được câu trả lời,cô nàng tiu nghỉu ngồi xuống.
….. 1 lúc sau….
Sau khi ăn họ đi ra bờ sông ngồi chờ tới nửa đêm để xem biểu diễn đèn nghệ thuật nổi tiếng.Gió từ sông vào buổi đêm khá lạnh mà nó chỉ mặc một cái áo khoác mỏng nên ngồi co ro một chỗ không kìm được bật lên tiếng hô nho nhỏ

-Lạnh sao?-Bảo Quân nhìn nói
-Uhm,có một chút-nó gật gật đầu
Hắn cởi cái áo khoác của mình cho nó,nhưng những cơn ho vẫn tiếp tục
-Nhật Huy,cậu và Ly ở lại nhé,để tôi đưa Bảo Anh về,cô ấy có vẻ mệt.
-Không cần đâu-nó phản đối yếu ớt
Nhật Huy nhìn nó đầy lo lắng,cậu cũng rất muốn đưa nó về nhưng Bảo Quân đã nói vậy thì cậu cũng hết cách.
-Uhm,cậu đưa cô ấy về đi,ở đây không khéo cảm lạnh đấy
-Chị à,chị không sao chứ?-Tuyết Ly cũng hỏi thăm nó nhưng ánh mắt lại có chút thất vọng,mất bao nhiêu công mới kéo Bảo Quân đến đây,sao lại đúng lúc này chứ- Hay là chúng ta cũng về đi.
-Không cần đâu-Bảo Quân lên tiếng-để tôi đưa cô ấy về được rồi.hai người cứ ở lại mà xem
Tuyết Ly cắn cắn môi không biết nói gì.

…………
Xịch.
Chiếc xe đỗ lại trước cửa nhà nó,mệt mỏi,có lẽ nó ốm thật rồi,định mở cửa xe để xuống nhưng cửa khóa,không mở được
-Vương.Bảo.Quân.
-Tôi không thích em gọi cả họ và tên anh như vậy đâu-hắn nhếch mép.
-Mở.cửa.ra.
Đâu có dễ dàng vậy chứ?
-Hôm nay em làm sai vậy?-Bảo Quân bơ lời nó
-Chẳng làm sao cả,mở cửa cho tôi,tôi mệt.-nó gắt gỏng
-Nếu không nói cho rõ ràng thì hôm nay em đừng hòng ra khỏi cái xe này,dạo này tôi chiều em quá nên muốn nổi loạn sao?
-hắn cao giọng
-Nổ loạn à? Phải đấy,tôi muốn nổi loạn đấy,thì sao nào? Tôi không được quyền chắc?
-Em…
-Cái gì chứ? Ang nghĩ anh là ai chứ hả? À đúng rồi anh là Vương.Bảo.Quân mà,lời anh nói là chân lí-sự mệt mỏi cùng một chút men rượu làm cục tức trong lòng nó như bùng nổ-còn tôi,tôi là cái gì trong mắt anh? Người tình,búp bê hay đồ chơi,dùng xong rồi vứt.Tôi….xét đến cho cùng chẳng là cái gì trong mắt anh hết sao? Dù tôi có tồi tệ đến đâu thì tôi cũng là con người,có lòng tự trọng và có cảm xúc,tôi không phải là gỗ đá hay thần thánh,trước thì hết lần này đến lần khác anh xúc phạm,nhục mạ tôi,rồi sau đó thì ngủ với đứa con khác trong khi mồm vẫn nói thích tôi,tô thật sự không hiểu,anh không ngượng mồm à,tất cả tôi đều đã cho qua,cho qua nhưng không có nghĩa là tôi không khó chịu,không nghĩ về nó….đến bây giờ thì anh lại tán tỉnh em gái tôi trước mặt tôi,tôi cao thượng tới vậy đâu,tôi hận anh,ghét anh,căm thù anh,sao anh không biến khỏi cuộc đời tôi đi-nó vưa nói vừa đấm Bảo Quân thùm thụp.
Bảo Quân nhìn khuôn mặt đỏ ửng của nó,tủm tỉm cười
-Em…đang ghen sao?
-Ghen á…không bao giờ.-nhưng mặt lại quay đi tránh ánh mắt của Bảo Quân
-Vậy sao?-khuôn mặt Bảo Quân hiện lên nét cười,vòng tay ôm lấy nó
-Đừng đụng vào người tôi-nó gạt tay Bảo Quân ra.
-Này ,đừng được nước làm tới nha,tôi còn xử em vụ dám ôm Nhật Huy ngay trước mũi tôi đâu đấy
-Anh….nhìn thấy?-nó lắp bắp
-Phải,nếu không phải vì hắn dỗ được em thì tôi đã cho hắn ăn đấm,mà sao em lại khóc vậy?
-Không liên quan đến anh-bất hợp tác.
-Không phải em khóc vì tôi đấy chứ?
-Đừng có mơ,chẳng việc gì tôi phải khóc vì người như anh cả.
-….Em nói gì?-mặt đanh lại
-Nói gì à?Tôi nói là tôi không muốn khóc vì anh.
-Mau rút lại lời nói ấy đi nếu không em sẽ hối hận đấy.
-Tại sao tôi phải rút chứ? Tôi đâu có sai,khu tôi cần anh nhất thì anh ở đâu,sao anh không ở bên tôi,dù chỉ để im lặng và nghe tôi nói,nhưng anh không hề,khi tôi bực mình,buồn hay vui người luôn bên cạnh tôi luôn là Nhật Huy chứ không phải anh,anh luôn mang tới rắc rối và khó chịu,tôi thật ngu khi đâm đầu 1 tên playboy như anh….có lẽ tôi đã nhìn nhầm về anh.
-Em nói gì?
-Tôi nói nhiều thế,sao nhớ được là nói gì?
-Em nói thích tôi?
Nó nở nụ cười chua chát
-Phải,tôi thích anh,chính tôi cũng ngạc nhiên khi nhận ra mình thích anh đấy,nhưng đó sẽ dần trở thành quá khứ tôi vì tô…
-Tôi sẽ không cho phép điều đó đâu-Bảo Quân tranh lời nó-trước giờ em chưa từng thừa nhận bằng lời răng thích tôi.
-Vậy thì hôm nay anh nghe rồi đấy,hãy yên tâm vì đó là lần cuối cũng anh nghe được câu đó.
Bảo Quân cười,cúi mặt định hôn nó nhưng nó quay mặt đi,từ chối,làm nụ hôn hạ cánh xuống má.
-Thứ nhất,tất cả những điều trước đây tôi làm,tôi xin lỗi,tôi không hề có ý đùa cợt với tình cảm của em.Thứ hai,nếu em
muốn thoát khỏi tôi hay chia tay thì chỉ trừ khi tôi chết thì em mới được toại nguyện.-hắn nói nhẹ vào tai nó.
-Tôi không phải nô lệ của anh.
-Em đương nhiên không phải nô lệ,làm gì có nô lệ nào dám bật chủ tanh tách như em,tuy nhiên nếu cần thiết tôi cũng sẵn sàng nhốt em lại nếu em định chay lung tung.
-Tôi đâu phải chó chứ mà chạy lung tung.
-Tốt nhất là vậy.
(t.g:Và như thường lệ giống trên phim sau đây là màn kiss giữa hai nhân vật,xin lỗi t,g ko viết kĩ phần này,mọi người tự tưởng tượng nhé)
…….. Ở bờ sông……….
23:59
00:00
Màn biểu diễn đèn bắt đầu,những hàng đèn biến ảo đủ màu sắc uốn lượn trên cây cầu tạo nên những dải màu đan xen huyền ảo trên dòng sông ban đêm….thật huyền diệu
-Oa,đẹp quá-Tuyết Ly thốt lên
Rồi cô nàng nhắm mắt,chắp tay và lẩm bẩm điều gì đó.
-Người ta nói nếu nói tên người mình yêu vào đúng lúc dàn đèn bật sáng thì hai người sẽ được hạnh phúc mãi mãi-Ly giải thích trước ánh nhìn khó hiểu của Nhật Huy.
-Mãi mãi là một thời gian rất dài đấy.-cậu đáp
-Chẳng phải anh và chị em,hai người thích nhau sao?
-Sao lại nghĩ thế?
-Thì lúc chiều….uhm….thấy hai người ôm nhau-vưa nói vừa quan sát nét mặt đối tượng
-Em thấy sao?
-Xin lỗi,em không cố ý-giả nai
-Không sao,đó chỉ là ôm bạn bè thông thường thôi mà.
-Trông không giống vậy lắm-cô nàng đáp lại
-….-không hiể sao Nhật Huy không muốn đính chính cái tin này với Tuyết Ly rằng thực chất Bảo Quân mới là bạn trai cô
chị của cô nàng,biết đâu cô nàng sẽ làm trò chơi này thêm thú vị thì sao?-em với Bảo Anh nhìn không giống nhau lắm nhỉ,hắn đổi chủ đề và Tuyết Ly coi đó như câu trả lời yes dành cho câu hỏi của mình
-Em với chị ấy là cùng cha khác mẹ mà,mẹ chị ấy mất khi chị ấy còn nhỏ
Cái đó cậu biết,trong hồ sơ có ghi mà.
-Đừng đâm đầu vào thích Bảo Quân,cậu ta không phải mẫu người em có thể chinh phục đâu.-Nhật Huy nói mà không quay nhìn cô ta
-Sao anh biết?
-Biết cái gì? Biết em thích cậu ta hay em sẽ không tán đổ được câu ta?
-Cả hai.
-Do thái độ của em thôi-nhún vai.
Tuyết Ly chính thức nhận định rằng tên Nhật Huy này nguy hiểm hơn cô ta nghĩ.
….. Sáng hôm sau ……..
08:30 a.m
Cái điện thoại rung bần bật kéo nó khỏi giấc ngủ.
Là Bảo Quân
-Alo
-Em chưa dậy à,mèo lười?
-Uhm.có việc gì không?
-Dậy đi,cùng tôi đến một nơi.
-Lúc khác được không,em mệt lắm.
-Không được.em có 10’
Cúp máy.
Vậy là anh ta trở lại bình thường rồi,nghĩa là quyền lực và bắt nạt.
Lê xác vào nhà vệ sinh….
10’ sau nó khoác lên người cái áo khoác và đi ra ngoài.
Ngó nghiêng một hồi nó nhận ra xe của Bảo Quân đang đỗ ở một goc khuất,chắc hắn ngại em nó.
-Chuyện gì vậy?
-….-Bảo Quân không đáp,chỉ ôm ghì lấy nó
-Sao vậy,nói đi-nó giục,Bảo Quân lạ quá
-….-hắn vẫn không nói gì,chỉ rúc mặt vào cổ nó,tận hưởng mùi hoa oải hương thoang thoảng trên mái toc nó,chưa bao giờ khi đang ôm cô bạn gái bé nhỏ của mình trong tay như thế này mà cảm giác sắp mất nó lại ảm ảnh hăn nặng nề tới vậy….. tất cả chỉ vì một phút bồng bột mà bây giờ hắn phải chịu cái cảm giác bất lực và lo sợ này,cô nàng này nguy hiểm thật,làm hắn thay đổi nhiều như vậy.
Cuộc tái ngộ hôm qua của hắn và cô bạn gái cũ nhiều duyên nợ Mai Khôi thật không dễ chịu gì,lời nói của cô ta cứ vẳng trong đầu hắn
“Anh hãy đợi đấy,Bảo Quân.Mai Khôi này không phải con ngu.Tôi sẽ trả lại anh tất cả những gì anh gây ra cho tôi.
-Cô nghĩ mình đủ khả năng làm gì tôi?-Bảo Quân khinh khỉnh
-Anh thì không,nhưng còn cô người yêu bé bỏng của anh,tôi sẽ làm cô ta phải chịu đựng gấp trăm vàn lần điều tôi phải chịu,anh sẽ hiểu cảm giác bị người khác lăng nhục là như thế nào”
Con rắn độc.
Nếu cô ta dám đụng đến người con gái mà hắn đang ôm trong tay thì hắn thề sẽ giết cả nhà cô ả,nhưng thật sự Mai Khổi rất thâm độc,mà hắn và cô nàng cũng qua lại 1 thời gian nên cô ta biết 1 sốc chuyện của Bảo Quân và hắn biết cô ta còn có cả ảnh luc hai người còn quan hệ nữa.Bảo Quân sợ chúng sẽ đến tai nó,làm hắn nghi ngờ và xa rời hắn,hắn ghét khi nghĩ tới điều đó.
-Bảo Quân,Bảo Quân-nó lay hắn khi thấy hắn ngẩn ra
-Không có gì,đi chơi đi.
———–Flash back————
Hơn 12 giờ đêm,hắn lái xe về nhà thì nhận được 1 tấm ảnh hai người đang hôn nhau,một người là hắn,còn cô gái chắc chắn không phải nó.
Tin nhắn mới
“Em nhớ anh”
MAI.KHÔI
Cô ta chưa biết sợ sao
Gọi điện
“Cô muốn gì?”-Bảo Quân gằn lên
“Em muốn gặp anh”-giọng nhão nhoét-”Em nhớ anh”
-Cô đang ở đâu?
-Khách sạn lần trước ấy,phòng cũ.
Chó má.
Hắn quay xe tới khách sạn,hắn phải giải quyết cho xong vụ này,hắn có linh cảm không tốt về việc lần này
Đạp bay cửa phòng khách sạn

Chương 15

-Quân à,em nhớ anh-cô ta từ đâu nhảy bổ vào hắn
* * *
* * *
Cô nàng quay ra đinh hôn Bảo Quân nhưng hắn quay đi
-Cô làm cái trò gì đấy?-Bảo Quân đẩy cô nàng đang như con cuốn lấy mình như con rắn ra,khó chịu.Hắn ghê tởm cô nàng này.
Mai Khôi miễn cưỡng rời khỏi người Bảo Quân,cô nàng chỉnh lại cái váy hai dây màu trắng của mình,vốn đã ngắn…nay lại càng ngắn hơn.Cô nàng ngồi xuống giường,gác chân đầy khêu gợi:
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN

-Anh sao vậy,em nhớ anh mà.
Bảo Quân nhếch mép,cô ta chỉ được thế này,hừ,chưa đủ để quyến rũ hắn đâu
-Cô muốn gì?-hắn lạnh băng
-Muốn anh-cô ta ôm gối đầy ngụ ý,cố tình so vai lại làm cái quai váy rơi khỏi vai.
Xem ra cô ta cũng được đấy chứ,cũng không tồi nha.
Bảo Quân lại gần cô ta,nắm nhẹ cằm cô nàng
-Vậy sao?-hắn ghé sát mặt mình phả một luồng hơi lạnh vào tai Mai Khôi làm cô ta không kiềm chế rên nhẹ một tiếng
Bảo Quân khẽ cười,đưa tay vuốt nhẹ vết sẹo mờ mà mình tặng cô ta,chắc chắn cô ta phải nhờ đến sự can thiệp của dao kéo,chứ nếu không…còn lâu nó mới mờ được thế này.
-Món quà lần trước tôi tặng cô chưa đủ cho cô sao?-hắn bóp mạnh cằm Mai Khôi làm cô nàng kêu lên “Á” đầy đau đớn.- Hay cô muốn tôi tặng cô vài vết nữa,tôi cũng không ngại đâu…khuôn mặt này,sẽ thế nào nhỉ nếu có thêm vài vết sẹo nữa,chắc chắn sẽ vô cùng ấn tượng đây.
Bảo Quân buông cô ta ra và quay ra ngoài.
-Vậy nếu để cô người yêu bé nhỏ của anh nhìn thấy những tấm ảnh thì sao đây?-cô nàng chỉnh lại tư thế,tay ve vẩy mấy tấm ảnh

Bảo Quân dừng lại trước cửa phòng,quay lại
-Cái gì?
Mai Khôi ve vẩy mấy tấm ảnh.
Bảo Quân giật phắt mấy tấm ảnh từ tay cô ta….nhìn lướt qua một lượt…mấy tấm ảnh hắn độc mỗi cái quần đùi hai tay ôm hai em hai mảnh ….và nhếch mép
-Tưởng gì…đây là mấy tấm ảnh chụp hồi ở Golden Star Resot chứ gì…. lại còn làm nhòe mặt đi nữa.Nếu là tôi thì tôi sẽ chọn mấy tẩm ở Black Diamond cơ,mấy tấm ảnh đó nhìn tôi phong độ,đẹp trai hơn hẳn..mà lại còn nhìn rõ mặt nhân vật nữ chính nữa….chứ mấy tấm này nhòe quá,mà tôi nhìn vừa gầy, vừađen thế này,để người yêu nhìn thấy thì ngại lắm.
-ANH…-Mai Khôi rit lên,cô ta thừa biết nhân vật nữ chính trong mấy tấm ảnh mà Bảo Quân nhắc tới là ai….
-Thế nào,cô còn ảnh không,tôi có đấy,có cần tôi gửi cho không?
-….Đồ ********
Bảo Quân gỡ bỏ gương mặt giễu cợt cùng nét cười phảng phất,mặt hắn lập tức đanh lại,ném đống ảnh lại cho Mai Khôi,hắn bóp mạnh tay cô ta
-Tôi cảnh cáo cô,nếu cô dám đụng đến dù chỉ một sợi tóc của Bảo Anh thì tôi thề thì tôi sẽ tiễn cả nhà cô về thế giới bên kia đấy,và…tốt nhất cô nên biết tôi là kẻ nói được thì chắc chắn làm được.
-Anh là đồ k…
-********,vừa nãy cô nói rồi,đừng mất công nghĩ từ mới làm gì cho mệt.
-Anh cứ đợi xem.
-Cô cho rằng cô làm gì nổi tôi?
-Anh thì không…nhưng cô người yêu bé nhỏ của anh thì tôi không chắc đâu,tôi sẽ làm cô ta phải chịu gấp trăm ngàn lần những gì tôi đã phải chịu,tôi sẽ cho anh biết bị người khác sỉ nhục là như thế nào.
-Tôi đã cảnh báo cô rồi đấy,nếu cô dám làm gì,thì những tấm ảnh này-hắn nhặt một tấm ảnh lên-với khuôn mặt rõ nét của nhân vật nữ sẽ được công bố với vài người đấy,như nhà trường chẳng hạn,cô thấy sao?
-………
-Lần cuối cùng tôi cảnh cáo cô,nếu để tôi thấy cô lại gần Bảo Anh thì đừng có trách,mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở mấy vết sẹo trên mặt thôi đâu….nhớ cho rõ đấy.
-Anh đừng nghĩ rằng tôi là con ngu,chúng ta qua lại với nhau cũng khá lâu đấy,và tôi thừa biết những bí mật của anh,Bảo Quân ạ-cô ta vớt vát
-Thế sao,cô cho rằng cô biết gì về tôi?
-Nhiều lắm,ví dụ như Hoàng Yến chẳng hạn,vị hôn thê đang ở Úc của anh ấy,chắc Bảo Anh chưa biết gì cô ta đâu nhỉ?
-Cứ thử xem và cô sẽ biết hậu quả ngay thôi.-Bảo Quân gằn từng tiếng
Bảo Quân bỏ lại câu cuối cùng trước khi bỏ ra ngoài
-Vương Bảo Quân,tôi thề rằng anh sẽ phải hối hận vì những gì anh đã làm với tôi,Mai Khôi này không dễ chơi đâu.
———End Flash back———
“Á……….á……á……”-tình hình nó đang hét cực kì cuồng nhiệt khi….chơi tàu lượn siêu tốc….mọi thứ cứ quay vòng vòng….trời….đất….trời….đất….
trời….đất….ôi,chóng mặt quá…đến nôn mất thôi.
Loạng choạng xuống khỏi nơi đó.nó thề có cái dạ dày của nó là sẽ không bao giờ chơi lại cái trò nữa,có chết cũng không chơi,nhưng ngược lại Bảo Quân thì lại có vẻ thì cực kì thích thú với cái trò này,đúng là tên dị nhân mà,sao hắn có thể tỉnh bơ như không trong khi ruột gan nó thì lộn tùng phèo lên như thế này chứ.Nhìn khuôn mặt xanh như tày lá chuối của nó,Bảo Quân không nhịn nổi cười.
-Em không sao chứ.
-Không sao…chỉ sắp chết thôi.
-Hay chơi trò đó đi-hắn chỉ một cái gì đó
Ngẩng lên và nó nhận ra,cái trò làm mắt Bảo Quân sáng rực như đèn pha oto là trò Đường hâm địa ngục……….oh………my………..god…………..con đi chết đây……….vĩnh biệt Người….
-Không,N-E-V-E-R.
-Sao?-Bảo Quân có vẻ không vui.
-Còn lâu,anh muốn thì tự chơi một mình đi.-nó vùng vằng bỏ đi.
Bảo Quân vội chạy theo nó,và nắm tay:
-Không đi thì thôi,đừng có dỗi thế chứ,đi xem phim nhé.-hắn tranh thủ hôn cái chóc lên mũi nó và…lôi xềnh xệch nó đi.
Đi đằng sau nó bất giác mỉm cười,một cảm giác ấm áp bỗng nhiên tràn ngập trong lòng,lúc này đây,nó cảm thấy mọi thứ rất thật,cái nắm tay Bảo Quân dành cho nó, Bảo Quân giờ đây dường như không còn là một thiếu gia ăn chơi,một playboy chính hiệu mà chỉ là đơn giản là một anh chàng đưa bạn gái mình đi chơi như bao người khác,nó thích cảm giác như vậy…
———-Trong rạp chiếu phim———-
Haizzzzzzzz……..Vương Bảo Quân thì rốt cuộc vẫn là Vương Bảo Quân phải không?Playboy thì muôn thưở vẫn là dân chơi thôi.
Xem phim…oke….nó cũng thích phim nhưng tại sao lại là phim tình cảm Hàn Quốc hả chúa? Vẫn biết là con gái thì thường thích những loại phim tình cảm này nhưng đâu phải tất cả,oke? Nó ghét thể loại này,buồn ngủ chết được,ngap dài một cái,nó ngán ngẩm tựa đầu vào ghế,tiện tay nhúp mấy cái bỏng,nhai…nhai… và ngủ gật lúc nào không hay.
Lắc lư cái đầu….lắc lư cái đầu….và phản ứng có điều kiện là nó gục luôn trên vai tên bên cạnh,và hắn cười nhẹ,cố ngồi yên cho cô nàng không thức giấc,công nhận là phim chán thật và cô nàng này cũng kì lạ thật,vừa nhìn thấy tên phim mặt đã xịu xuống rồi,chẳng phả hầu hết con gái đều thích hoặc cố tỏ ra thích cái thể loại này sao,liệu cô nàng đang ngủ trên vai nó có thật là con gái không nhỉ?
Hết phim,hắn lay lay nó
-Dậy,dậy đi.Hết phim rồi
Nó lại ngáp dài,đưa tay vươn vai
-Hết rồi à?
Hắn gật đầu rồi đi ra,quàng tay qua vai nó,giọng giận dỗi
-Em đúng là chả ra sao cả,ai lại đi xem phim mà ngủ gật thế chứ?
-Thì tại phim chán quá mà…
Hắn lắc đầu tỏ vẻ thế thì chịu rồi …
-Đi ăn đi,đói quá à-nó nài nỉ.
-Thật là,em có phải là heo không vậy,lúc nào cũng chỉ thấy ăn với ăn thôi.-hắn xoa đầu nó,làm hơi rối mái tóc mềm
-Xì…….vậy thì anh đi cùng với một con heo đích thực đấy…mau tránh ra đi chứ nếu để ai nhìn thấy thì ngại lắm-nó đẩy hắn ra.
-Thôi mà.
Ăn uống no say……Bảo Quân đưa nó về nhà.Khác hẳn lúc nãy,trên đường về,hắn bỗng nhiên im lặng,không nói gì cả…
-Sao vậy,gì mà như mất hồn thế?-nó hua hua tay trước mặt Bảo Quân khi hai người dừng trước cửa nhà nó.
Bảo Quân lại bất ngờ ôm chầm lấy nó,rúc sát mặt vào cổ nó,cọ cọ nhẹ vào đó
-Hãy hứa với tôi một điều nhé.
-Hửm?
-Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra thì hãy tin tôi nhé.
-Tại sao…có chuyện gì vậy?-hôm nay nó luôn có cảm giác rằng Bảo Quân có gì đó khác lạ,không rõ nét nhưng chắc chắn là có,giấu nó chuyện gi sao?
-Chẳng có gì,hứa với tôi nhé,tin tôi-hắn đẩy nó ra để nó đối diện với hắn.
-Uhm…dù không hiểu chuyện gì,nhưng được,em hứa.
Hắn mỉm cườ nhẹ nhõm,đặt một nụ hôn nhẹ lên môi nó…khi hắn vào xe và đi,không hiểu sao,nó cảm giác sắp có điều gì đó không tốt làng xảy,nhìn theo chiếc xe dần mất hút nơi cuối con đường,nó mới thở dài và quay vào nhà,có phải nó đã quá nhạy cảm không
Vào nhà,thấy cô em đang lúi húi ở dưới bếp,nó chạy vào
-Em chưa ăn sao?
-Dạ,rồi.em đang tìm nước thôi.Hôm nay chị đi đâu vậy? em gọi chị mà không được.
-Chị đi với bạn…
Nó ngập ngừng và mặt hơi đỏ lên làm Tuyết Ly lập tức liên tưởng đến một nhân vật Nhật Huy-chắn chắn là đi cùng anh ta rồi.
Đêm đó,nó vẫn còn lăn tăn về lời hứa khó hiểu với Bảo Quân,tại sao bỗng nhiên lại bắt nó hứa như thế chứ…? Đem theo sự thắc mắc,nó chìm dần vào giấc ngủ.
———-Sáng hôm sau———-
Một ngày đẹp trời….Tuyết Ly quyết định chạy bộ buổi sáng một chút cho khỏe người….. đang chạy quanh khu nhà,bỗng nhiên cô nàng cảm thấy như có ai đó đang đi theo mình,quay lại…và quả thật là có 1 nhóm thanh niên đang đi theo cô.Cảm giác không an toàn,Ly chạy nhanh hơn,nhóm thanh niên kia cũng tăng tôc theo….lúc sau,Ly đã bị dồn vào một góc tường,xung quanh là những khuôn mặt đúng là đầu trâu mặt ngựa,cùng với những tiếng cười khả ố.Man rợ.Tuyết y bắt đầu lo lắng
-Các người muốn gì hả?
-Cô em xinh quá-một bàn tay tên nào đó sờ vào mặt cô nàng,bây giờ thì thật sự cô nàng hoảng loạn rồi-đi chơi với bọn anh đi-tiếng cười lại vang lên
-Không,mấy người buông tôi ra-cô ta gạt vội mấy bàn tay đang sờ soạng mình ra-tôi la lên bây giờ.
-Cô em cứ la đi,có cần bọn anh la hộ không?-một tên lên tiếng.
Tuyết Ly hoảng hốt nhìn những khuôn mặt kinh dị đang càng ngày càng áp sát vào mặt mình…
-Mấy người đang làm gì đấy?-một giọng nói vang lên
Mấy tên đó quay ra xem thằng nào to gan phá chuyện tốt của mấy ông
-Thằng nào đấy?
-Ông nội chúng mày đây-Bảo Quân khinh khỉnh.Hắn đang đến nhà nó thì đi qua đây,vốn cũng chẳng phải việc của mình nên không muốn quan tâm,nhưng giọng nói của Tuyết Ly làm hắn chú ý và bây giờ thì đang chuẩn bị diễn màn anh hùng cứu mĩ nhân đây.
-Xéo…không thì đừng trách ông mày.
Hắn nhếch mép
-Bây giờ lên từng đứa hay luôn một lượt đây?
Mấy thằng kia nhìn nhau,cười khằng khặc và tất cả cùng lao lên
-LÊN ĐÁNH CHẾT MẸ NÓ ĐI CHÚNG MÀY
Cả lũ ô hợp xông lên gần như quây kín Bảo Quân,Tuyết ly lo lắng nhìn hắn,một mình cậu ta làm sao đánh lại….
Bảo Quân cứ liên tục đánh và tránh đòn của bọn chúng…hắn như một con rắn tránh đòn của chúng sau đó đánh lại vào những chỗ hiểm….thúc cùi chỏ…lên gối…đá …đấm….cứ tên này ngã xuống thì tên khác lại lên….
-Cậu chủ-bỗng nhiên một tên ở đâu đi ra,vội quát lũ xung quanh
BỌN MÀY,DỪNG LẠI,MUỐN CHẾT SAO?
Lũ đàn em nghe thấy tiếng đại ca vội dừng lại:
-Đại ca,đại ca mau đánh chết tên này cho bọn em đi,nó đòi cướp hàng của bọn em đại ca-1 tên lên tiếng
-Thằng ngu-tên đại ca đập mạnh tên đàn em
Hắn lại trước mặt Bảo Quân,cúi người
-Xin lỗi cậu,để tôi về dạy dỗ lại đàn em,bọn chúng không biết nên mới đụng đến người của cậu,cậu bỏ qua cho
-Hừ-Bảo Quân hừ lạnh một tiếng
Cậu đi lại chỗ Tuyết Ly
-Em không sao chứ?
-Em..không sao.
-vậy được rồi,để tôi đưa em về-đây là bản tính galang khó thay đổi.
Khoác nhẹ cái áo khoác cho Ly,hắn dìu cô ra xe và mở cửa cho cô vào.
Nghiêng người sang bên sát mặt Tuyết Ly
-Thoải mái đi,anh có ăn thịt em đâu-rồi hắn cài dây bảo hiểm cho Ly.
-Cảm ơn anh.-Ly ngại ngùng mặt đỏ bừng
-Không có gì,sao anh có thể để một tiểu thư như em gặp chuyện chứ-bản chất playboy hết cũng không đổi.
Tuyết Ly mặt ** bừng,cô chính thức thấy thích anh chàng này rồi,lúc lạnh lúc nóng,galang nhưng cũng rất nam tính,quyền lực và bí ẩn-hình ảnh tên đại ca kính cẩn với Bảo Quân sượt qua đầu cô …quan trọng là hắn biết cách quyến rũ người khác….và cái gì Tuyết Ly này đã thích thì chắc chắn sẽ không để tuột mất
Khuôn mặt cô nàng khẽ vẽ nên một nụ cười quyến rũ và nguy hiểm.

Chương 16

Xịch
Chiếc xe dừng lại trước cửa nhà.Bảo Quân nhanh chóng xuống xe rồi chạy sang mở cửa cho Tuyết Ly.Cô nàng mỉm cười duyên dáng,nắm nhẹ lấy bàn tay đang đưa ra sẵn của Bảo Quân bước xuống,và bằng một phong cách đầy chuyên nghiệp,cô nàng bị vấp dù mặt đất hoàn toàn bằng phẳng,Bảo Quân-cũng pro không kém,phản ứng không điều kiện,vội ôm lấy Tuyết Ly.
-Cảm ơn anh-cô nàng hơi đỏ mặt,ngại ngùng
-Không có gì,giúp đỡ phái nữ là vinh dự và trách nhiệm của con trai mà-hắn cười đầy quyến rũ.
Tuyết Ly cười và định đi vào,cô nàng toan cởi áo khoác của Bảo Quân ra nhưng hắn đã nhanh hơn

-Thôi.không cần đâu,em cứ mặc đi.Lần sau đi đứng phải cẩn thận nhé,cứ nếu một tiểu thư xinh đẹp như em mà bị thế nào thì anh sẽ đau lòng lắm đấy.-hắn tỉnh bơ nháy mắt,dường như không ý thức được mình đang phát ngôn cái gì.(fan Bảo Anh đâu,chuẩn bị gạch mau)
-Anh vào nhà chơi đã.-Tuyết Ly có vẻ nuối tiếc khi thấy anh chàng chuẩn bị rời đi.
Hắn khựng lại nhìn ngôi nhà một chút,rồi lắc đầu
-Thôi,để khi khác nhé lady,bây giờ anh bận rồi
Tuyết LY nhìn chiếc xe khuất dần,khuôn mặt nở một nụ cười đầy nguy hiểm “Vương Bảo Quân-anh phải của tôi”
Nó nặng nề mở mắt…hình ảnh xung quanh nhòe nhoẹt thành những hình thù kì dị nhưng rồi cũng rõ nét dần…
Sao ồn ào quá vậy?……nó đang ở đâu? Sao đau đầu quá thề
Lục lọi lại trí nhớ của mình,chỉ nhớ được rằng nó,có lẽ đã bị đáng và ngất đi,sau đó thì chắc được đưa về đây chăng? Vậy là nó bị bắt cóc à,mà ai bắt mới được chứ?
Bỗng một tên đá nó làm nó bật lên tiếng kêu khe khẽ
-Chị hai,con nhỏ tỉnh rồi-một tên lên tiếng
Chị hai? Là ai vậy? Sao tay chân nó vướng víu thế này,bị trói à? Hay chưa? Xem ra bà chị hai này không hề có tí thiện cảm nào với nó đây mà.

Một thân ảnh nhẹ nhàng bước đến gần nó,túm tóc nó giật mạnh mặt nơ ngẩng lên
-Nhớ tao không cưng?
Quên sao được chứ,cái khuôn mặt ấy,giọng nói ấy
-Mai Khôi-nó lên tiếng.
-Ra là cưng vẫn còn nhớ chị à? Tốt lắm.Tưởng cưng quên chị rồi chứ-cô ả nhếch mép.
Ả đưa mặt gần sát lại nó,rít lên
-Nhìn thấy cái gì đây không,cô em?
Nó mở to mắt nhìn lên khuôn mặt đẹp của bà chị,dù đã được che đi khá khéo bằng phấn nhưng ở trên má vẫn còn vết sẹo mờ…
-Sao chị…?-Chưa kịp nói hết câu thì CHÁT – nó đã lãnh trọn cái tát của Mai Khôi,bên má nó bỏng rát
-Tại mày,tất cả là tại mày con đ*.Mày đã cướp những thứ vốn là của tao.Vì mày mà hắn đã tặng tao vết sẹo này,bây giờ tao sẽ giết mày.
Mai Khôi đôi mắt vằn đỏ máu,lấy hai tay bóp cổ nó,gương mặt nó từ đỏ bừng chuyển sang tái xám dần lại,hơi thở khó khăn đứt quãng.Đến khi nơ như sắp lả đi thì bỗng nhiên lực siết tay lỏng ra,nó cố hớp mấy ngụm không khí,nó ho sặc sụa…
Mai Khôi đứng thẳng lên nhìn nó đầy khinh miệt
-Không,nếu giết mày thì dễ dàng cho mày quá. Đó không phải là phong cách của Mai Khôi này.Dù có chết thì tao cũng khiến mày chết không toàn thây,dám đụng tới tao ư? Nhìn lại xem mình là ai đi.
Ả quay gót ngồi vào chiếc ghế sofa,gác chân lên làm cái váy vốn đã thiếu thốn nay gần như hoàn toàn biến mất sau cặp giò của ả.Với tay lấy một lon bia,ả nhâm nhi
Nhìn Mai Khôi nó tự hỏi mình đã làm gì đụng tới ả? Tất nhiên là không. Còn vết sẹo kia,là ai tặng ả mà ả gặp nó đòi nợ chứ? Không lẽ là….không đâu,chắc không phải hắn đâu-nó cố tình phủ nhận,hắn nói là đã giải quyết xong với ả này rồi mà.Nó tin hắn.
Mai Khôi nhấp ngụm bia,đều đều lên tiếng
-Hắn vốn ghét nhất là người khác đụng vào đồ của mình….-cười lạnh-vậy hắn sẽ phản ứng thế nào nếu biết búp bê của mình không còn nguyên vẹn nhỉ?
Nó bắt đầu thấy ớn lạnh sống lưng,không khó để nhận ra ẩn ý của ả trong câu nói kia,vậy “hắn” mà ả nói tới thật sự Bảo Quân sao?
Nó liếc nhìn xung quang căn phòng,cửa chính chắc chắn là khóa rồi,cửa sổ đóng kín,buông rèm,trong phòng mấy tên đầu trâu mặt ngựa đang đưng quanh Mai Khôi,còn nó,tay chân bị trói chặt vào ghế,đến cử động còn không nổi chứ nói gì đến việc thoát khỏi chỗ này để mà đi tìm Bảo Quân chờ giải thích kia chứ
Nhìn gương mặt đã có phần tái đi của nó,Mai Khôi nhếch mép cười đắc ý,ả khẽ ra hiệu với tên đứng bên cạnh,gã cùng vài tên khác bắt đầu tiến lại nó.
-Mấy người,biến ra chỗ khác không tôi la lên bây giờ
-Cưng có la lên thì cũng chả ai nghe đâu,tốt nhất là cưng nên ngoan ngoãn đi,bọn anh sẽ nhẹ nhàng-1 tên vuốt mặt nó kèm theo sau đó là một tràng cười man rợ.
Mai Khôi đứng lên ra lệnh
-Bọn mày làm cho gọn vào,rồi chị sẽ có thưởng-hất mặt về phía một tên-nhớ chụp ảnh rồi đem đến cho chị,bây giờ chị có việc phải đi trước.
Ả liếc xéo nó thêm cái nữa rồi bỏ đi.Mấy tên bắt đầu xúm lại nó.Nó hét lên
-Mấy người tránh xa tôi ra.
Đáp lại nó chỉ là những tiếng cười khả ố,man rợ…
XOẸT-tiếng xé vải vang lên
Thế là hết,hết thật rồi,nước mắt nó bắt đầu chảy ra,nó cắn chặt môi để không bật lên tiếng khóc….
RẦM-tiếng đạp cửa vang lên làm lũ kia dừng những động tác ******* của mình lại,quay ra phía cửa.Đứng trước cửa là một anh chàng với ánh nhìn tóe lửa và nắm tay siết chặt.
Một tên khệnh khạng lên tiếng.
-Mày là thằng nào mà dám vào phá đám chuyện tốt của bọn ông?
-….
Một tên khác lại nói
-Thôi,nể tình chú em mặt mũi sáng sủa,ngồi đấy đợi đi,lúc nào bọn anh chơi xong thì sẽ cho chú mày hưởng ké.
Sau đấy bọn chúng ** lên đầy man dại,cậu ta nhìn cô gái nhỏ đang bị trói,khẽ liếc những tên xung quang rít lên:
-LŨ CHÓ MÁ.
Cậu nhảy vào giữa đám,tung toàn những đòn hiểm vào chúng,lúc sau,tất cả đều nằm co quắp ở dưới.Cùng lúc một đám người tiên vào,cúi đầu với cậu
-Cậu chủ.
-…
Cậu ta mặc kệ những người kia,tiến lại phía nó,bàn tay chạm nhẹ khẽ gạt đi giọt nước mắt trên khuôn mặt nó,ánh mắt tràn đầy sự bi thương và căm phẫn.Cậu lấy chiếc áo khoác mặc lên người nó rồi bế nó lên,lướt qua những người kia
-Những tên này thì làm thế nào ạ?
-Con chó nào là chủ của chúng ?
-Bọn chúng khai là ả tên Mai Khôi ạ
-Đập què chân chúng đi rồi đưa về cho chủ chúng
“Hừ,may là cô ấy không sao chứ không là tao giết sạch cả nhà chúng mày”-cậu khẽ lẩm bẩm
Ôm cô gái nhỏ bước ra khỏi đó,vừa lúc một tốp người khác kéo tới.Cậu đưa đôi mắt đầy khinh miệt của mình với người con trai đang hướng ánh nhìn đầy giận dữ về phía cô gái cậu đang ôm trong lòng.
-Cô ấy có sao không?-hắn cố giữ giọng bình tĩnh.
-Không sao.-cậu đáp cụt lủn rôi ra hiệu cho người của mình đỡ lấy nó.
BỐP-cậu thụi mạnh một cú vào bụng hắn,những người đằng sau định chạy lên nhưng bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của cậu nên chợ khựng lại
-ĐỒ KHỐ*-cậu rít lên
-…. Đưa cô ấy cho tôi,tôi mới là bạn trai của cô ấy(t.g:đến đây thì mọi người đoán ra ai với ai chưa?)
-Anh còn dám nhận mình như vây à? Không thấy hèn sao? Anh biết ai là người làm cô ấy ra như vậy không? Là ả bạn gái yêu dấu của anh MAI KHÔI đấy
-…Mai Khôi lại cô ta-hắn đấm mạnh xuống nền nhà
-Đến bạn gái mình mà anh cũng không bảo vệ nổi thì tốt nhất anh nên buông tay cô ấy đi,cứ thế này,sẽ có ngày cô ẩy trở thành một cái xác vì anh đấy.
Nhật Huy nói rồi nhận lấy nó từ tay người phía sau rồi rời đi,để lại Bảo Quân ngồi gục ở đó cùng câu nói
-Nghĩ xem rốt cuộc anh làm được gì cho Bảo Anh mà dám tự nhận mình là bạn trai cô ấy?
———-Flash back————
Bảo Quân đứng trước cửa công viên,sốt ruột nhìn đồng hồ,đã quá giờ hẹn gần 1 tiếng rồi mà chả thấy nó đâu cả,gọi điện thoại thì tối qua đến giờ không thưa,không biết lại giận gì nữa rồi.Hay là đã xảy ra chuyện gì,nếu nó không đến được thì đã phải gọi điện thông báo chứ….
Nỗi bất an ngày càng dâng lên trong lòng hắn,không hiểu sao hắn có linh cảm không tốt về điều này chút nào.
.
.
.
Hắn lo lắng gọi điện liên tục nhưng lần nào cũng không liên lạc được,rốt cuộc thì cô nàng đang ở chỗ quái nào vậy chứ? Hắn sắp phát điên lên rồi đấy
Bỗng có người đập vai hắn.
-Nhật Huy cậu làm quái gì ở đây?-hắn khó chịu
-Bảo Anh bị bắt cóc rồi-Nhật Huy lên tiếng
-Bắt cóc? Ai bắt?
-Không biết,lúc nãy đi qua người của tôi nhìn thấy cô ấy bị lôi vào xe oto nhưng trong lúc đuổi theo thì bị mất dấu rồi.Người của tôi không đủ…biển số xe là 14N-****
-Được rồi,tôi hiểu rồi.-Bảo Quân gật đầu rồi vội vào xe,hắn thề nếu cô nàng bị làm sao thì hắn sẽ giết hết .
Hắn gọi điện
-Cử toàn bộ người đi tìm cái xe có biển số 14N-**** cho tôi,có phải lật tung cái thành phố này này lên cũng phải tìm cho ra.
Chưa bao giờ hắn lại thấy nóng ruột tới vậy
CHÓ THẬT
Hắn đập mạnh tay vào vô lăng.Bảo Anh,đừng để bị làm sao đấy,đợi tôi đến
Hai chiếc xe phóng nhanh trên đường cao tốc hướng về hai hướng khác nhau nhưng lại cùng chung một mục đích…
….và hắn đã tới muộn hơn 1 bước…
————End Flash back———-
* * *
Mùi thuốc sát trùng sộc vào cánh mũi khó chịu khiến nó khẽ cựa mình,mở mắt nhìn xung quanh,tường trắng,rèm trắng,cửa trắng,tất cả chỉ một màu trắng đơn điệu đến nhàm chán…chứng tỏ hoặc nó đã chết hoặc là đang ở trong bệnh viện
-Tỉnh rồi à?-Nhật Huy lên tiếng khi thấy nó khẽ động đậy
-Uhm….tôi đang ở đâu đây?-đầu óc nó vẫn còn ê ẩm vì cú đánh ban sáng
-Bệnh viện-cậu đáp gọn
Đúng là đang ở bệnh viện thật….
-Làm sao tôi vào được đây?-nó vừa nói vừa có ý muốn ngồi dậy,nhưng không được,toàn thân như kiệt sức,chân tay như chẳng còn là của bản thân nữa…đầu choáng nhẹ
-Nằm yên đi-Nhật Huy đỡ nó-bác sĩ bảo cậu chưa dậy ngay được đâu.
Nó chấp nhận nằm yên,vô ý nhìn xung quanh phòng
-Là cậu đưa tôi vào đâu sao?-nó hỏi
-Đừng nhìn nữa…hắn không tới đâu-Nhật Huy không trả lời câu hỏi của nó mà nói một câu thẳng vào tim đen của cô nàng.
Nó khẽ giật mình.
-Gì chứ?…tôi…tôi…-vội vàng thanh minh nhưng biết nói gì đây.
-….
Sự im lặng bao trùm khiến bầu không khí như trở nên đông đặc lại tới nghẹt thở. Nó chưa bao giờ thấy khuôn mặt Nhật Huy lạnh lùng và vô cảm đến thế. Điều này làm nó thấy khó chịu,bứt rứt-cảm giác như nó chính là nguyên nhận của cái sự bất bình thường của cậu bạn,một cảm giác tội lỗi xen lẫn đôi chút sợ sệt chợt dâng lên trong lòng mặc dù chính nó cũng không hiểu cái cảm giác đấy từ đâu mà ra? Trong lúc nó ngất đã xảy ra chuyện gì sao?
-Này-nó khều cậu bạn-đã xảy ra chuyện gì vậy? Làm sao tôi vào được đây?
Cậu thở dài
-Sáng nay cậu bị người ta bắt cóc?-cậu nhướn mày hỏi,chờ đợi phản ứng của nó
Khuôn mặt nó khẽ biến động nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình thường,nó nở nụ cười nhợt nhạt
-Uhm…phải-nó gật đầu xác nhận,Nhật Huy hỏi thế nghĩa cậu đã biết tất cả
-Vậy cậu biết người bắt cậu là ai không?-bắt đầu mất bình tĩnh
-…. Mai Khôi-nó nói khẽ

Chương 17

-Phải,chính là ả đấy.Ả hết lần này đến lần khác hại cậu là vì cái gì?-cậu nói gần như gắt lên
-…….
-Đừng cố tình phủ nhận Bảo Anh ạ….cậu biết,tôi biết tất cả là vì hắn…vì tên khố* nạn đó….cậu thấy như vậy là đáng sao? Lần này nếu tôi không đến kịp thì….-Nhật Huy bỏ lửng câu nói,mệt mỏi ngồi xuống ghế
Cậu tiếp tục
-Sau những gì hắn làm cho cậu,thì những gì cậu phải chịu vì hắn liệu có xứng không? Hắn có biết gì về cậu không? Thật sự cậu có cảm thấy tin tưởng hắn không?

-……….
Bảo Anh không trả lời gì cả vì thật sự là cô nàng không biết phải nói gì lúc này nữa…dường như mọi lí lẽ nó đặt ra để bảo vệ mối quan hệ của mình và Bảo Quân đều lung lay trước những lời nói của Nhật Huy…có khi nào nó đã tự huyễn hoặc chình mình,tự mình lạc trong giấc mơ của chính mình không?
Xoẹt
Cánh cửa mở ra và Tuyết Ly nhanh chóng chạy vào.đến bên giường bệnh
-Chị à,chị bị thế nào vậy? Là ai làm chị ra nông nỗi này? Sao họ ác thế? Hức…hức-Tuyết Ly vừa nhìn nó vừa chảy nước mắt,khóc tức tưởi như thể nó mắc bệnh nan y sắp chết đến nơi.
Nhìn khuôn mặt tèm lem nước mắt của cô em,nó thấy ấm lòng lại
-Đừng khóc nữa,trẻ con quá.chị có bị làm sao đâu.-nó trấn an cô em
Hức…hức…-Tuyết Ly vẫn chưa ngừng khóc.
Bảo Quân lặng lẽ vào sau Tuyết Ly,hắn nhìn xoáy vào nó làm nó thấy không được tự nhiên cho lắm,ánh mắt hắn nhìn nó sâu thăm thẳm,phức tạp và đầy khó hiểu…
Bỗng Nhật Huy lên tiếng
-Tuyết Ly,bác sĩ bảo không nên ở đây đông người không tốt cho sức khỏe người bệnh,em cùng tôi ra ngoài mua chút gì cho Bảo Anh đi,chắc cô ấy đói rồi.

Cậu cố tình tạo không gian riêng cho hai người kia,Tuyết LY miễn cưỡng gật đầu rồi rời khỏi phòng cùng Nhật Huy
-Vậy em đi mua chút đồ cho chị nhé. Chị thích ăn gi để em mua
-Uhm…gì cũng được-nó cười
Cạch.
Cánh cửa phòng đóng lại nhẹ nhàng
***** Bên ngoài phòng bệnh*****
Vừa bước khỏi cửa phòng được vài bước,Nhật Huy đấy mạnh Tuyết Ly vào tường hành lang khuất,cậu chống tay vào hai bên khiến cô nàng không thể thoát ra ngoài
-Cô thôi ngay đi cho tôi-cậu nói với âm điệu lạnh lùng pha chút đe dọa
-Anh…nói gì,em không hiểu-Tuyết Ly mặt bắt đầu tái nhợt ngu ngơ hỏi lại
-Cô còn hỏi tôi đang nói gì à?-nhếch mép-tôi không ngờ chỉ số IQ của cô lại chỉ ngang tầm một con chó như vậy đấy.
-Anh…
-Tôi nhắc lại lần nữa,nếu cô còn đụng tới Bảo Anh một lần nữa thì dù cô có là con gái thì tôi cũng không tha đâu.
-Tôi không hiểu anh đang nói gì hết.Bảo Anh là chị tôi…tôi làm gì chị ấy chứ?-cô nàng bắt đầu phản ứng
Nụ cười nhếch mép của Nhật Huy vụt tắt thay bằng một giọng nói lạnh lẽo và một ánh mắt tràn đầy lãnh khí và cực kì tàn nhẫn
-Hừ…cô đừng cho rằng không ai biết người thông báo cho cô ả Mai Khôi là sáng nay Bảo Anh ra khỏi nhà từ sớm chính là cô.Cô đã cho người điều tra cả về chị của mình và hợp tác cùng ả kia thì chắc chắn cô cũng biết Bảo Quân là bạn trai của chị cô,đúng chứ?
Tuyết Ly giật mình,làm sao hắn biết.Chuyện này thần không biết.quỉ không hay vậy sao hắn lại biết? Chả lẽ con nhỏ Mai Khôi đã lừa nó? Không biết nó có nói với Bảo Anh gì không? Con chó cái. Đúng là loại vô dụng,có chút chuyện mà cũng làm không xong…
-Làm sao anh….
-Biết chứ gì? Muốn người ta không biết tốt nhất là không làm
-……..
-Tôi cảnh cáo cô lần cuối cùng,nếu cô còn tiếp tục làm những trò bỉ ổi như thế với Bảo Anh thì tôi sẽ đích thân tiễn cô sang thế giới bên kia đấy,Trần Tuyết Ly.Lúc đấy kể cả cô có trốn dưới 18 tầng địa ngục thì tôi cũng lôi cô lên bằng được.
-…….Anh nghĩ mình làm gì nổi tôi chứ?-Cô ả cố nói cứng mặc dù trong lòng đã vô cùng run sợ.
Nhật Huy lại nở nụ cười nửa miệng
-Cô chứ thử xem tôi có thể làm gì cô? Tốt nhất cô nên tin tôi là kẻ nói được thì sẽ làm được.
Cậu quay người định bỏ đi,nhưng chợt dừng lại quay lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp,ngây thơ đầy giả dối kia bằng đôi mắt khinh miệt
-Tôi sẽ không nói với Bảo Anh những việc bẩn thỉu mà cô làm nên cô hãy biết điều đi,đừng khiến tôi phải ra tay.
Nhật Huy đi thẳng mặc kệ cô gái đứng như phỗng ở bức tường,mặt cắt không còn giọt máu.Nhưng rất nhanh sau đó,cô lấy lại dáng vẻ ngây thơ,kiêu sa thường ngày. …Tiếc thật,mất một anh chàng đẹp trai như vậy… cô ả vốn định để anh chàng này làm dự bị nếu thất bại với Bảo Quân thì vẫn còn hắn,Nhật Huy cũng đâu kém cạnh gì Bảo Quân là bao….nhưng không ngờ tên này lại phát hiện ra khuôn mặt thật của cô nàng quá sớm, vậy là mất đi một mục tiêu,hắn quá nguy hiểm… Để thắng cuộc chơi này,kiểu gì cô ả cũng phải loại được hắn…tuy nhiên tạm thời chưa cần lo tới hắn,chắc chắn để cô chị yêu quí không đau khổ hắn sẽ không phun ra những gì hắn biết làm sụp đổ hình ảnh đẹp đẽ của ả…
Lấy lại nụ cười trên môi,cô ả quay lại phòng bệnh
***** Trong khi đó ở trong phòng bệnh *****
Nhật Huy và Tuyết Ly ra ngoài làm không khí trong phòng bệnh lại yên tĩnh trở lại…sự im lặng từ cả hai bên làm mọi thứ trở nên thật ngột ngạt,bức bối…
Bảo Quân nhìn vết sưng còn mờ nhẹ trên gương mặt nó mà không khỏi xót xa…chắc chắn nó đau lắm,hắn không kìm được mình muốn vuốt nhẹ chỗ sưng ấy…cánh tay vô thức đưa lên nhưng dừng lại giữa không trung…chơi vơi….rồi hắn thở dài…lại bỏ tay xuống
Bảo Anh hướng mắt nhìn bầu trời cao xanh bên ngoài…những đám mây hờ hững trôi dường như không hề bận tâm gì đến sự đời… Hình ảnh những khuôn mặt những tên đầu trâu mặt ngựa gớm ghiếc kia chợt lần lượt hiện qua đầu nó đầy rõ nét…kèm theo đó là những tiếng cười man dại của chúng vang lên văng vẳng….và câu nói của Nhật Huy như xoáy sâu vào tim nó “Cậu có thật sự tin tưởng hắn không?”
Phải chính nó cũng tự hỏi chính mình liệu có thật sự tin con người kia hay không? Liệu lòng tin của nó dành cho hắn có đủ để chấp nhận lời giải thích mà hắn sẽ đưa ra hay không? Nó nghi ngờ về chính lòng tin của bản thân… nói thật ra,nó sợ…sợ rằng mình sẽ không tin hắn,sợ hắn sẽ không cho mình được lời giải thích thỏa đáng,sợ rằng hắn sẽ không giải thích….vậy nên nó không dám hỏi…Niềm tin của nó với hắn như quả cầu pha lê đẹp nhưng mỏng manh dễ vỡ…nó không muốn tự mình làm vỡ nó để rồi các mảnh vỡ găm vào tim…đau nhói…
-Không sao chứ?-Bảo Quân lên tiếng phá vỡ bầu không khí khó chịu này.
-Uhm…không sao-nó gật nhẹ
Lại im lặng.
Một bức tường vô hình dường như được dựng lên giữa hai ngườ…ngồi ngay cạnh nhau như hình như lại chẳng biết nói gì với nhau cả…hoặc cả hai đều không dám nói sợ đánh mất điều gì đó mơ hồ nhưn vô cùng quan trọng…
.
.
.
-Em không có gì để nói với tôi sao?-Bảo Quân tiếp tục
Nó quay ra nhìn hắn….
-Tôi đã hứa là sẽ tin tưởng anh,vậy nên tôi sẽ tin tưởng…hãy nói tôi biết mọi chuyện khi nào anh thấy thoải mái và cần phải nói.
-….
Bỗng điện thoại của hắn reo vang,hắn nghe rồi đứng dậy khỏi ghế
-Xin lỗi,tôi có việc gấp phải đi,em nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé.
Nói rồi hắn đứng lên quay đi…
“Bảo Quân …. Tôi đã lựa chọn trốn chạy,không đối mặt với sự thật mà tiếp tục tin anh dù có hơi mù quáng…hi vọng rằng tôi niềm tin của tôi không bị phản bội và cảm giác xấu này của tôi là sai…. Đừng làm tôi thất vọng,hãy cho tôi thấy mình đã lựa chọn đúng”-nó nhìn bóng Bảo Quân khuất dần sau cánh cửa thầm nghĩ.
Trước cửa phòng 124
Nó đứng trước cửa căn phòng…ngập ngừng không biết có nên vào hay không,có điều gì đó mách bảo nó rằng bên trong có thứ gì đó mà nó không nên xem,nếu nhìn thấy thì nó sẽ mất đi thứ gì đó thật quan trọng.Tim nó đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Cố ghìm cảm giác bất an xuống,nó đẩy cửa vào
Xoạch
Cánh cửa bật mở.
Nó đứng ngây người…trơ mắt nhìn hai con người trên giường kia….hàng loạt cảm xúc lướt qua nó trong một phần nghìn giây…kinh ngạc….đau khổ….tuyệt vọng…tất cả đến làm quá nhanh làm nó thật sự không phản ứng nổi
Nó dám tin vào mắt mình nữa…hai kẻ kia…một kẻ là người mà nó đã tin tưởng đến khi nó bước vào đây,còn kẻ còn lại là kẻ mà chỉ vài hôm trước đã muốn cho người làm nhục nó
Thật sự là tàn nhẫn mà
Hai kẻ không biết liêm sỉ ôm nhau trên giường trong tình trạng gần như lõa thể.Bọn chúng nhìn nó kinh ngạc rồi ả Mai Khôi đứng dậy quấn chiếc chăn quanh mình tiến lại chỗ nó,hét lên
-Bọn mày đâu,sao để con nhỏ này vào đây?
Ngay lập tức có vài tên tiến từ đâu ra nắm lấy tay nó,nhưng nó cũng chả bận tâm nữa rồi,ánh mắt nó nhìn như xoáy vào tên đang nằm trê giường đầy phẫn uất,bi phẫn…vậy ra đây là kẻ mà nó đã dành lòng tin cho ư? Mắt nó đúng là để cho chó ăn rồi.Bỗng nó mỉm cười chua chát
Làm sao nó lại quên hắn là Vương Bảo Quân nhỉ? Gì chứ? Chỉ là một thằng đểu không hơn.Hắn cũng nhìn nó chằm chẳm ánh mắt phức tạp nhưng tuyệt không hề có một tia nào gọi là ân hận hay muốn giải thích cả,chỉ đơn giản là nhìn xoáy vào nó.
-Mày thấy căn phòng này quen không,Bảo Anh?-giọng nhỏ Mai Khôi vang lên
Nó nhìn quanh phòng….
Ha,thì ra là phòng khách sạn lần trước mà tên khốn kiếp kia cùng ả mây mưa rồi gửi ảnh cho nó,biết chọn địa điểm quá nhỉ?
-Buông tôi ra-nó lạnh giọng
Mấy tên kia nhìn hắn.Hắn gật đầu
Nó đi lại gần chỗ hắn.Bây giờ nó chỉ cảm thấy bực mình và hận.Sự đau đớn vì bị phản bôi lòng tin,sự tuyệt vọng lên tới đỉnh điểm tất cả chỉ còn lại hận thù.Nó lại gần giường,thản nhiên giương mi nhìn hắn
-Có gì để giải thích không?
-…….
Nó nhắm mắt hít một hơi dài
Nó nhếch mép lấy côc nươc bên cạnh bàn và
Rào-cả cốc nước đổ lên đầu hắn
-Game over.Không ngờ khẩu vị của anh lại thấp vậy đấy Bảo Quân ạ.
Ánh mắt nó nhìn hắn vô cảm nếu có thì chỉ là sự khingh miệt đến lạnh lùng.
Nhỏ Mai Khôi ** lên
-Mày làm gì…
-Bà chị câm mồm đi,điếc tai quá-nó quay ra-không ai thèm giành với bà chị đâu,phục vụ hắn tốt đi,có khi hắn thích bà chị thật đấy.
Mắt ả long lên muốn nhảy xổ vào mà bóp chết nó,mặc kệ,nó cứ thế đi.Bảo Quân lắc đầu nên mấy tay bảo vệ biết ý để nó đi.
-Anh Quân….-ả xà vào lòng Bảo Quân nũng nịu-nó…
-Thôi nào người đẹp,em biết là anh không thích ai đụng vào đồ của anh mà,dù có là đồ cũ,mà bây giờ anh về với em rồi gì
-Em biết trước sau gì anh cũng về với em mà,nhưng mình đang vui mà nó đến phá hoại
-Vậy anh đền cho em nhé
-Hm
Nó nắm chặt bàn tay bước ra khỏi phòng…nó chạy đi thật nhanh…bao nhiêu sự tức giận phẫn uất trong kia chợt tan biến chỉ để lại nỗi đau tới xót lòng,tê tái
-Không được khoc,không việc gì phải khóc vì một thằng như hắn-nó tự nhủ
Nhưng nước mắt tự không ngừng chảy ra mà nó không biết làm sao cho ngừng được,nó rơi xuống vực sâu của tuyệt vọng,nó không biết tin ai nữa…trời đang nắng cũng bỗng nhiên đổ mưa xối xả hòa cùng tâm trạng với nó,đau đớn quặn thắt,tê tái.hình ảnh hai kẻ kia cứ như đâm hàng loạt nhát dao vào tim nó,đau đến không thở nổi nữa,Nước mắt hòa cùng nước mưa mặn chát và xót xa
-Nhật Huy à…đón tôi..tôi đang ở…
Không thể như thế này ở đây được,không thể để họ nhìn thấy mình đau đớn-đó là tất cả những gì nó nghĩ được và nó nhớ đến Huy.
Cậu phóng xe như điên giữa trời mưa,nghe giọng cô nàng cậu biết chắc đã xảy ra gi đó,hình ảnh cô gái đứng ngước nhìn trời giữa con mưa to như muốn nhấn chìm cô sao thật cô đơn,xót xa làm người khác đau lòng.Cậu dừng xe bên nó,ôm nó vào lòng mặc cho mưa làm cả hai ướt nhẹp
-Tôi xin lỗi-Nhật Huy lên tiếng
-Đưa tôi ra …khỏi đây-nó nói trong tiếng nấc
Chiếc moto phóng đi giữa màn mưa dày…dần dần mất hút
“Liệu em còn có thể tin anh nữa không????????”

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s