Người Yêu của Ác Ma Vs18->20END

Tác giả : Ellen

adm

 

Up by Iri

Không biết có đúng hay không nhưng up đại, mọi người đừng chê

http://thichtruyen.vn/danh-muc/truyen-ngon-tinh

http://webtruyen.com/

Chương 18

Trời tạnh mưa sau một hồi dai dẳng nhưng không có những ánh nắng ấm áp sau mưa,không xuất hiện cầu vồng rực rỡ.Bầu trời sau mưa vẫn chỉ là một màn ảm đạm với tầng tầng lớp lớp những đám mây dày,nặng nề như phủ kín tất cả,che đi những tia nắng từ mặt trời.Bầu trời âm u chỉ chực tiếp tục mưa bất kì lúc nào
Lúc này,nó đang đứng ở nơi cao nhất thành phố,tưởng như chỉ cần với tay một chút là có thể chạm đến bầu trời cao.Gió táp vào mặt từng cơn vừa như làm khô đi những giọt nước mắt còn lại vừa ngăn đi những giọt nước mắt còn chưa kịp rơi… Ước gì gió cũng có thể cuốn đi mọi thứ…xóa nhòa tất cả…đem mọi nỗi đau…nỗi nhớ…sự ngọt ngào và những kỉ niệm ra đi…
Khẽ nhắm mắt lại,những hình ảnh đầy ám ảnh kia lại hiện lên…ánh mắt của hắn…gương mặt hắn…những lời hắn nói như bóp nghẹt trái tim nhỏ bé của nó….QUÊN ĐI…CÓ THỂ QUÊN HẾT ĐI ĐƯỢC KHÔNG? NÓ KHÔNG MUỐN NHỚ NỮA…KHÔNG MUỐN ĐAU NỮA…
-AAAAAAAAAAA!-nó bất chợt hét lên,hét đến khản giọng.Những giọt nước mắt cố kìm nén nay lại bướng bỉnh chảy ra không thể dừng lại
Nhật Huy nãy giờ đứng sau nhìn cô bé im lìm thì cũng không biết nói gì,cậu không biết phải an ủi như thế nào khi cậu thậm chí còn không biết chuyện gì đã xảy,cậu chỉ lờ mờ cảm nhận được nguyên nhân có liên quan tới tên ******* Vương-Bảo-Quân.Ngay lúc này đây,nhìn nó phải khổ sở vì hắn mà cậu muốn đấm cho hắn một phát.Từ lúc cậu đến nó chỉ im lặng,ánh mắt cô hồn,trống rỗng…nhìn thật đau lòng

Nghe thấy nó hét,cậu vội chạy lại,ôm nó vào lòng
-Ổn rồi,có tôi ở đây.Sẽ không sao đâu.
-Hu…hu….hức…hức…-nó níu chặt lấy lấy áo Nhật Huy mà khóc,nép mình vào lòng cậu…gió lạnh quá…nó cần một chút ấm áp…
Ai đó làm ơn cho nó cảm nhận nó vẫn đang sống đi…
Nhật Huy ôm nó chặt thêm chút nữa như thể chỉ cần cậu thả lỏng vòng tay
một chút thôi thì nó sẽ bay mất cùng những cơn gió kia
Dừng lại trước cửa nhà,cố gắng lấy lại khuôn mặt bình thường nhất để bước vào nhà,cố sắm lấy nụ cười gượng gạo trên môi.Đến chính nó cũng chẳng hiểu mình tại sao lại có nói với Nhật Huy chuyện đó một cách bình thường đến thế dù mỗi câu nói ra trong lòng tưởng như chết đi,đến bây giờ lại có thể tiếp tục trưng ra cái điệu bộ điềm nhiên vô cảm,tươi cười như chẳng có chuyện gì xảy ra để mà bước vào nhà… không hiểu nó có còn là người không nữa?
-Chị về rồi đây.-nó nói vọng vào vì thấy đèn phòng khách đang sáng,chắc cô em đang đợi nó.
Bước vào phòng…lần thứ hai trong ngày lòng tự trọng của nó bị tổn thương sâu sắc bởi cùng một người….Tuyết Ly không phải đang chờ nó mà đang ngồi nói chuyện với cái kẻ mà nó muôn ngàn lần muốn không muốn gặp.Vương-Bảo -Quân.
TÊN KHỐN KIẾP. Sáng nay hắn dở trò đó vậy mà bây giờ hắn lại diềm nhiên ngồi cười nói với em gái nó ngay ở trong nhà nó…sao da mặt hắn dày thế nhỉ? Sự tức giận bắt đầu dâng lên trong nó…. Lại còn ngồi sát với em nó đầy vẻ thân mật thế kia?
WHAT THE HELL?

Sáng nay đá nó rồi tối nay đến tán gái là em gái nó công khai trong nhà nó luôn hả?Tên này bị bại não rồi chắc…
Thấy chị mình đứng ngây người nhìn Bảo Quân,ánh mắt rực lửa đầy căm hận và khinh miệt,Tuyết Ly lên tiếng
-Chị…chị…
Nghe cô em gọi,nó hơi giật mình,bắt gặp ánh mặt Bảo Quân nhìn mình đầy giễu cợt.Nó cố kìm ước muốn cầm dao rạch nát khuôn mặt ấy ra(t.g tội lỗi,tội lỗi),hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh,nó quay lên cô em đang nhìn mình đầy khó hiểu
-Ly…nhà mình hết dầu gội đầu rồi….chị hơi mệt nên quên mua rồi,em đi mua hộ chị cái-nó cố tình đẩy cô em ra ngoài với cái lí do không thể nào chuối hơn được
-Nhưng…
Bắt gặp ánh mắt hình viên kẹo đầy ngọt ngào của chị gái,cô nàng hậm hực đi…không gian bỗng trở nên căng thẳng và khó chịu…
Bảo Quân vẫn giữ trên môi điệu cười nhếch mép quen thuộc,tiến lại ôm nó từ đằng sau:
-Sao nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống nhau thế baby?-hắn tì cằm lên vai nó,thổi vào tai nó luồng hơi lạnh làm nó thấy hơi buồn buồn và rùng mình…
Trong giây lát đầu óc nó như trống rỗng không thể suy nghĩ được gì,mùi hương bạc hà như bùi mê quẩn lấy xung quanh nó làm nó không thể thoát ra nhưng rồi những hình ảnh sượt qua đầu nó làm tim nó nhói đau…
-Buông ra trước khi tôi tát anh-nó lạnh giọng.
Bảo Quân nhún vai rồi buông nó ra…nó chợt quay lại và tặng hắn một cú đấm vào bụng…vâng,không phải cái tát trời giáng vào mặt như thường lệ trên phim,mà là một cú đấm vào bụng vì nó không muốn cô em nghi ngờ
-Thế nào…em phải đuổi cả cô em ra ngoài để chúng mình có gian riêng à? Anh cảm động đấy-hắn vẫn tiếp tục mỉa mai
-Anh mà nói thêm câu nữa thì dù anh có là Chúa trời thì cũng đừng hòng nhìn thấy được Mặt trời ngày mai.
-Haha…em đang dọa anh đấy à? Đừng thế chứ anh sợ đấy.
Bụp-nó thúc mạnh cùi chỏ vào bụng hắn khiến hắn nhăn mặt vì đau.
-Tôi không rỗi để đùa với anh.
-Thế em muốn sao nào?
-Tôi yêu cầu anh tránh xa Tuyết Ly ra.
-Tại sao chứ?
-…Nó là em gái tôi và tôi không muốn nó dính vào một thằng đểu như anh.
-Em hi sinh cho em gái quá nhỉ…nhưng làm sao đây? Có vẻ con bé khá thích anh đấy.
-Nó không phải là đồ chơi của anh.
-Tất cả đều là đồ chơi của anh,nếu anh muốn cưng à.Kể cả em cũng thế thôi.
Nói rồi hắn đột ngột đè môi mình xuống môi nó,hôn ngấu nghiến đầy vẻ chiếm hữu và bá đạo,mặc kệ nó đấm,cào thậm chí là véo hắn nhưng dường như không tác dụng,bực mình nó cắn mạnh vào môi dưới của hắn,máu chảy ra cùng tim nó rỉ máu….cái hi vọng mong manh rằng ít nhất hắn không coi là một trò chơi đã bị chính hắn đập tan bởi chính nụ hôn này…một giọt nước mắt mặn chát rơi từ khóe mắt…
Không đời nào…không ai có quyền chạm vào lòng tự trọng của nó….ai cho hắn cái quyền được xúc phạm nó kia chứ…nó không phải là đồ chơi hay con rồi để cho người khác sử dụng,dùng chán rồi thì vứt…hắn nghĩ hắn là ai? Có là Chúa thì cũng đừng hòng
Chát-trước khi nó kịp nhận thức được mình đã làm gì thì trên gương mặt của Bảo Quân đã in hằn hình bàn tay của nó…và tay nó cũng bỏng rát sau khi tặng hắn cái tát trời giáng ấy….
Hắn nhếch mép đưa tay gạt đi chút máu ở khóe môi,bình thản lên tiếng
-Em dữ quá đấy,baby,nhưng anh thích em bây giờ hơn… lúc giận nhìn em rất…uhm…quyến rũ.
Nó vung tay lên định cho hắn cái tát nữa cho đều… quá lắm rồi đấy…cái gf cũng có giới hạn của nó thôi chứ…đừng khiến nó phải đau nữa….đừng bắt nó phải khóc nữa…sắp không chịu đựng nổi nữa rồi….rốt cuộc nó đã làm gì để phải chịu như vậy chứ….nó không muốn khóc trước mặt hắn….không muốn hắn nhìn thấy nó khóc vì hắn…những giọt nước mắt rơi vì hắn là không đáng…mà cho dù có đáng thì hắn cũng không phép nhìn thấy….
Nó mím chặt môi cố kìm nước mắt đang chực chảy ra…
Bàn tay nó vung lên giữa không trung thì bị hắn tóm được,hắn siết chặt cổ tay mảnh dẻ của nó khiến nó khẽ nhăn mặt lại vì đau
-Buông ra-nó gắt
-Tôi không thích bị người khác đánh đâu,nhất là đồ chơi của tôi…cho dù tôi cũng khá thích em nhưng cũng đừng làm quá…
-Tôi không phải đồ chơi hay búp bê của anh.-nó là người chứ không phải đồ vật,đừng có xúc phạm nhau như thế.
-Haizzzzzzzz…..em bướng thật đấy-hắn buông mình xuống ghế-trong số những búp bê của anh thì em là bướng nhất đấy,sao em không ngoan ngoãn một chút như cô em của em nhỉ-hắn hếch mặt ra phía cửa-chưa gì mà cô nàng đã để cho anh ôm eo và hôn rồi đấy…
Nghe thấy vậy,sự căm phẫn của nó đã lên tới cực điểm,nó thản nhiên giương mi nhìn hắn với ánh mắt sát nhân hàng loạt
-Tôi cảnh cáo anh,tránh xa em tôi ra…-nói gằn từng chữ
-Tránh xa nó ra à?em nghĩ anh sẽ nghe em sao?
-Đương nhiên là không rồi.
-Bingo-hắn vỗ tay-em thông minh lắm.
-Anh muốn gì,ra điều kiện đi.
-Tất nhiên anh sẽ không tránh xa cô em của em…-nhếch mép-nhưng anh có thể cho nó một bạch mã hoàng tử hoàn hảo…galang..tốt bụng…quan tâm đến bạn gái…đúng như cô ta thích…. vậy được không?
-….
-Em suy nghĩ đi…hay em muốn em gái ngủ với anh….cứ tình hình này thì chuyện đấy sẽ chỉ là vấn để anh thích lúc nào thôi……
-Tôi cấm anh…-nó rít lên,Bảo Quân-anh đừng có mà ép người qúa đáng-…anh-muốn-gì?
Hắn nhếch mép,con mồi đã vào bẫy
-Tiếp tục làm búp bê thủy tinh của tôi,thế nào?
-Tôi chưa bao giờ là búp bê của anh cả.
-Vậy thì bây giờ làm đi.-hắn nhún vai đầy vẻ what ever loser.
Nó đột ngột dí sát mặt mình vào hắn:
-Anh tốt nhất nên diễn cho đạt vai bạch mã hoàng tử của anh đi,nếu anh dám gì em gái tôi thì tôi thề tôi-sẽ-giết-anh đấy.
-Yên tâm đi,em có thể tin tôi mà baby.
-……… “Loại như anh thì chó cũng không tin được”-nó lẩm bẩm
Tin anh sao? Họa nó có mất trí nhưng bây giờ thì nó cũng đâu có được lựa chọn.
Bỗng nhiên hắn ôm gằn nó vào lòng và bắt đầu ngấu nghiến đôi môi nó…im lặng…không đẩy ra nhưng cũng chẳng hề đáp trả…chỉ đơn giản là mặc xác cho hắn hôn…một giọt nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào tim…đau nhói…
-Em làm sao thế?-hắn hơi bực
-Làm đúng công việc của một con búp bê thủy tinh-nó thản nhiên
Đau đến nỗi không còn cảm thấy gì luôn nữa sao? Hay lòng nó đã chết thật rồi…không biết mà cũng không muốn nghĩ nữa
-Việc của em là làm theo những gì mà tôi nói.-hắn gần như hét lên
-Tôi làm búp bê chứ không phải robot
-Em…
Hắn định nói gì đó nhưng cánh cửa bật mở…
-Diễn cho đạt vai của anh đi.
Nó nói rồi đứng lên đi vào trong.
* * *
* * *
Tuyết Ly vào nhà thì thấy Bảo Quân đang ngồi xem tivi còn chị mình thì vừa đi vào phòng.Cô nàng mỉm cười đầy tính nghệ thuật với Bảo Quân rồi đi vào trong phòng chị
-Chị,em mua rồi này.-cô nàng giơ lọ dầu gội ra
-Uh.em để đó đi.tí chị cất-nó nói vọng ra.
Cô nàng để đồ lên mặt bàn rồi đi ra.Ngồi xuống bên cạnh Bảo Quân.hắn nhanh chóng quàng tay qua vai cô nàng như thể hai người yêu nhau say đắm lắm rồi
-Khi nãy em đi anh với chị em nói chuyện gì thế?-Cô nàng đưa tay nghịch nghịch cái cúc áo sơ mi của Bảo Quân
-Cũng chẳng có gì…vài chuyện linh tinh thôi mà.-hắn nghĩ lại mà khuôn mặt tự nhiên vẽ lên một nụ cười nhếch mép.
-Chắc hai người lại nói xấu em chứ gì?-Tuyết Ly bắt đầu làm nũng
-Đâu có.-Bảo Quân hờ hững phủ nhận,tay trượt nhẹ xuống eo cô nàng.
Hắn thừa biết nó đang nhìn từ trong phòng,phải,hắn lại nhếch mép,cái điệu cười quen thuộc… nó làm đúng viêc của một con búp bê à? Vậy thì hắn sẽ cho nó thấy làm một con búp bê là như thế nào?
Hắn đột ngột cúi xuống sát gương mặt của Tuyết Ly,đưa tay nâng nhẹ cằm cô nàng lên và đặt môi mình xuống môi Tuyết Ly…không tiến sâu hơn…chỉ đơn giản là đặt môi mình lên môi cô ả…một nụ hôn nhạt thếch…chẳng có cảm xúc gì…không yêu thương…không chiếm hữu…thậm chí còn không có cả dục vọng….chỉ đơn giản là một nụ hôn mang đậm tính trình diễn nhưng Tuyết Ly hoặc đã quá ngạc nhiên hoặc phấn khích vì đạt được mục đích mà không nhận ra điều đó…
Công việc của một con búp bê thủy tinh là gì chứ? Chính là để người khác nâng niu gìn giữ rồi sau đó đập tan khi không còn cần thiết nữa mà….Nhưng búp bê thì còn có thể vỡ nhưng nó dù bên trong có vỡ vụn…có tan nát thì vẫn phải trưng bộ mặt búp bê thủy tinh trong suốt vui vẻ ra người ta ngắm…một giọt nước mắt không biết là đau khổ..tuyệt vọng hay giận dữ chợt lăn dài trên gương mặt.
http://thichtruyen.vn
Tưởng đã chết rồi chứ…tưởng rằng đã không còn cảm nhận được gì rồi nữa chứ thế mà tại sao lại vẫn đau như thế này?Vương Bảo Quân…tôi hận anh….
Đau quá rồi…nó không muốn nhìn nữa…nhìn nữa thì tim nó không chịu nổi mất…Nó nhắm mắt đầy mệt mỏi,trượt người ngồi tựa vào cửa phòng,cố ngăn mình không bật ra tiếng khóc để khỏi ảnh hưởng đến hai con người đang hạnh phúc ngoài kia… để lại bên trong nó một trái tim đầy vết thương và đang rỉ máu…
Hệ quả tất yếu từ mồm thiên hạ là sau bữa trưa hôm đó,chuyện nó và Bảo Quân chia ta đã được nâng lên một tầm cao mới.Nó từ kẻ bị đá,được thương hại thành kẻ phá đám,con đỉa bám lấy Bảo Quân không chịu buông vì ngày nào nó cũng ngồi cùng bàn ăn với hắn và đương nhiên là cả cô bồ được hắn đổi theo ngày,mỗi ngày thấy khoác eo một em,hắn lại trở lại là Bảo Quân trước đây rồi,play boy toàn diện.
Mỗi cô bồ lại dành cho nó cái nhìn cái mặt,mãi rồi thành quen.Bảo Quân-anh rất biết cách hành hạ người khác đấy nhỉ? Nhưng nó là búp bê mà đâu có quyền gì mà lên tiếng chứ.
Nhật Huy cứ gặng hỏi nó tại sao nó làm thế,tại sao nó làm như thế nhưng nó chỉ biết lắc đầu cười buồn…Chả nhẽ lại nói “tôi làm búp bê của hắn nên phải chịu à?” Lòng tự trọng của nó không cho phép điều đó.
Mỗi ngày chứng kiến hắn bên cạnh cô bồ mới,rồi lại bên cạnh em gái nó đồng thời cũng không buông tha cho nó mà vẫn vô tư ôm rồi hôn nó như thể nó mù và không hề biết hắn làm gì ngay trước mặt nó…vừa phải thô chứ…thật sự quá sức chịu đựng của nó rồi,chúng như những mũi kim đâm vào tim nó đau nhói…tất cả dồn nén như có thể nổ tung ra bất cứ lúc nào.
Nó muốn căm thù hắn…muốn khinh bỉ hắn…muốn thôi không nghĩ về hắn nhưng không thể…hắn như thuốc độc làm mỗi lần nghĩ đến là tim nó quặn thắt nhưng lại không thể ngừng lại…đau đấy…hận đấy…nhưng vẫn yêu trong vô vọng…nó thật sự không hiểu nổi mình nữa rồi.
Tại sao nó lại chấp nhận là búp bê của hắn chứ? Là vì cô em nó sao?
Phải mà cũng không hẳn là thế…. Có lẽ ngay từ đầu nó vẫn muốn ở bên cạnh hắn nên mới chấp nhận chăng? Dù biết rằng như thế là sẽ rất đau nhưng vẫn cố chấp…Ly à,em hãy hạnh phúc nhé,hạnh phúc thay cả phần của chị nữa.

TRỐN CHẠY
“Chạy…chạy đi….chạy khỏi nơi làm con đau khổ….chạy khỏi người làm tim con tan nát.
Nhưng con biết mình sẽ không thể chạy thoát khỏi trái tim mình”
Mỗi ngày trôi qua nó sống trong dè bỉu,khinh miệt của trường lớp dành cho một con điế* rẻ tiền,trong sự giả dối do chính nó tạo ra,trong sự đau khổ mà nó phải chịu đựng…tất cả làm nó mệt mỏi tới muốn chết đi.
Bỗng nhiên nó muốn bay kinh khủng…những đám mây kia trôi như chẳng hề phải bận tâm về bất cứ điều gì…phiêu diêu tự tại…tất nhiên là không thể bay nhưng gần như vậy thì chắc được…

-Huy à,đón tôi được không?…uhm..tôi muốn đi moto.
Một lúc sau, Nhật Huy với quả xe đen phân phối lơn dừng lại trước mặt nó…
-Thế nào? Muốn đi đâu đây?-cậu hỏi
-Không biết,cứ đi đi.
Lên xe và lao đi…cảm giác gió táp vào mặt thật sự rất thoải mái giống như đang bay vậy làm mọi phiền muộn như bay biến hết cùng với gió….và cả hai dừng lại ở nghĩa trang…
-Sao lại đến đây?-nó hỏi
-Không biết,tự nhiên lái xe đến thôi-cậu trả lời
Cả hai đi vào,đến trước ngôi mội anh của Nhật Huy,người con trai có nụ cười hiền,bỗng cậu lên tiếng
-Anh à,hôm nay giới thiệu với anh 1 người bạn rất quan trọng với em…cô ấy rất xinh,đúng không anh?
-……..
-Anh,em đang chuẩn bị nói với cô ấy một điều rất quan trọng…anh à,anh hãy tiếp thêm sức mạnh cho em…

Rồi bỗng cậu quay sang nó…
-Bảo Anh,tôi thật sự không chịu nổi nữa khi cứ nhìn thấy em như vậy… Tôi không quan tâm em yêu hay trong trái tim em có còn chỗ cho tôi không…Yêu tôi đi,được không?
-Cậu…đừng đùa…-nó lắp bắp
Cậu nhìn nó,ánh mắt nghiêm túc
-Em thấy tôi giống đùa lắm sao?
Cậu vừa nói vừa lấy ra một hộp dây chuyền,mặt trái tim bằng pha lê lấp lánh dưới nắng,sợi dây cậu mua từ lâu mà chưa thể tặng,hôm nay thì có thể rồi…
-Cậu sẽ nhận nó chứ?
-…
Mắt nó lại tràn ngập những giọt nước mắt rồi…mọi thứ mờ đi bởi nước mắt…xin lỗi Nhật Huy…tôi không thể làm thế với cậu…tôi không thể lừa dối cậu được
Nó lắc đầu
-Tôi xin lỗi,Huy…nhưng tôi không nhận nó được…
Nói rồi nó chạy đi,bỏ lại đằng sau tiếng Nhật Huy
-Tại sao em lại không thể yêu tôi…hắn thì có gì hơn tôi….tôi đã nhường hắn cho em nhưng là hắn không biết giữ…hắn làm em đau khổ…vậy mà em vẫn yêu hắn sao?
Nó chạy nhanh để như để thoát khỏi cảm giác tội lỗi mà nó đã gây ra “Xin lỗi Nhật Huy…tôi không thể…không thể nào hận hắn được…không thể nào dừng yêu hắn được..tha thứ cho tôi”.
Nhật Huy không đuổi theo nó mà ngồi xuống bên cạnh mộ anh mình,cười chua chát
-Đến cuối cùng vẫn không tặng được,em that thất bại đúng không anh…cả hai chúng ta đều là những kẻ thất bại
Trời bắt đầu đổ mưa…những hạt mưa dày hòa cùng những giọt nước mắt của hai kẻ thất tình.Nó lang thang trên đường phố giữa trời mưa tầm tã,Nhật Huy thì gục mặt bên mộ anh trai và một kẻ đang lộn ruột vì không làm sao gọi được đồ chơi của mình.
Đang ngồi hứng mưa thì bỗng nhiên thấy không còn cảm giác mưa rơi nữa.ngẩng lên hắn thấy một cô gái đang che ô cho mình
-Cô là ai?-cậu hỏi
-Tôi…ưm…Hoàng Yến.
-Đi đi.-cậu chả quan tâm.
-… trời đang mưa đấy.
-Tôi nói cô đi đi-cậu nhắc lại.
-Oke.tôi để ô ở đây nhé.
Cô nàng nói rồi để chiếc ô lại thật và chạy vụt đi,Nhật Huy hơi ngạc nhiên nhìn thep bóng cô gái nhỏ khuất dần…có cái gì đó quen quen ở cô gái ấy…Hoàng Yến à? Tên hay đấy…
Còn nó chỉ lang thang ngoài trời mưa tầm tã.Nó cứ đi mà chẳng biết mình đang đi về đâu.Chuyện vừa rồi với Nhật Huy như giọt nước làm tràn ly…làm mọi thứ bùng nổ…Nó không chịu nổi nữa rồi,mệt mỏi lắm rồi…tại sao ai cũng phải hành hạ nó thì mới chịu được thế hả?
.
Bảo Quần thì coi nó như đồ chơi thậm chí không bằng
.
Nhật Huy thì dù nó giả dối,nhẫn tâm thì cũng không thể chấp nhận cậu ấy được.
.
Tại sao lại cứ phải như thế này chứ?Sao không thể yêu người yêu mình cho đỡ đau khổ?Sao không thể yêu thì nói là yêu…hận thì bảo là hận cơ chứ?
Sự giả dối và vỏ bọc làm nó kiệt sức rồi…
Ly,chị xin lỗi chị không giúp em được nữa rồi
Hy vọng khi không có chị thì hắn vẫn đối xử tốt với em..
Chị xin lỗi…nhưng hãy để chị được ích kỷ một lầm được không?
Cứ thế này thì chị sẽ chết mất…
.
.
Tạm biệt Nhật Huy….Bảo Quân…em gái của chị….tất cả…những người nó yêu thương và những kẻ khiến nó đau khổ…
Hãy sống tốt nhé!
Và yên tâm…nó sẽ trở về….
“Vương Bảo Quân,anh hãy đợi đấy…
Tôi sẽ quay lại để trả thù anh….trả thù những gì anh đã mang đến cho tôi…
Cứ đợi đi và hãy cứ hạnh phúc đến khi nào anh có thể vì chính tôi sẽ đập nát cái hạnh phúc ấy như anh đã làm với tôi.”
.
.
.
Nó về nhà trong tình trạng ướt sũng….mệt mỏi bước vào….căn nhà vắng hoe,chắc Tuyết Ly đi chơi với hắn rồi…Cũng tốt,nếu có cô em ở đây bây giờ thì chắc nó không đi nổi mất…
Vào phòng sắp xếp vài bộ quần áo…nó thóa sim điện thoại vứt đi…
Từ bây giờ Trần Bảo Anh mà các người biết đã chết rồi.
Cánh cửa đóng sập lại phía sau…nó ngắm nhìn ngôi nhà quen thuộc lần cuối….
Rồi sẽ có ngày nó trở về lại nơi này…
-Bác cho cháu tới sân bay ạ-nó nói với người tài xế
.
.
.
Nó bỏ đi…nó trốn chạy…nó để lại phía sau những hiểu lầm chưa thể giải thích…những con tim rỉ máu đang khao khát yêu thương…nó sẽ sống cho bản thân mình…sẽ không ai làm nó đau được nữa…
TRỞ VỀ
6 năm sau…vẫn tại sân bay…
Nó bước xuống trong một tư thế khác hẳn so với khi nó trốn chạy khỏi nơi này…nó về để thực hiện đúng lời hứa khi nó ra đi….nó đã trở về rồi đây…
Xa nơi này 6 năm mà nó dường như chẳng thay đổi gì cả.Tất cả vẫn như thế,nó chợt thấy lòng mình bồi hồi…ngắm nhìn cảnh vật qua ô kính chiếc ô tô sang trọng…nó chợt mỉm cười…
6 năm…
Có lẽ đã quên được rồi nhỉ?
Bỗng chiếc điện thoại reo vang…
-Alo.uhm.Tuấn à,tôi đây…tôi xuống máy bay nửa tiếng chiếc…
-…
-Cảm ơn cậu…
-U có chắc là biết mình đang làm gì không,Bảo Anh?
-….
-Tùy cậu thôi,nhưng đừng tự khiến mình đau khổ nữa…6 năm qua cậu đã sống như thế nào? Sống vì cái gì? Hận thù hay mong nhớ… làm gì thì làm đừng khiến bản thân mình đau nữa…được không? Hãy hứa với tôi đi.
-…. Được rồi tôi hứa,nếu thấy đau thì tôi sẽ dừng lại.
Cúp máy.
Xin lỗi Tuấn(ai quên cha này là ai mời xem lại mấy chương đầu)tôi lại nói dối cậu nữa rồi….giờ đây dù có đau thì tôi vẫn phải tiếp tục bước tiếp thôi…6 năm tôi sống trong sự tuyệt vọng và thù hận…lẫn lộn giữa yêu thương và mong nhớ…để chờ ngày hôm nay,sẽ không ai có thể ngăn tôi lại được,ngay cả bản thân tôi…
Nó bước vào căn hộ chung cư cao cấp mà nó đã mua từ trước….tất cả đều giống hệt căn nhà mà nó đã bỏ đi cách đây 6 năm…ha…Bảo Quân…khi anh biết nó đa trở về và đang lên kế hoạch trả thù anh thì anh sẽ phản ứng ra sao nhỉ?? Thật đáng mong đợi nha…
Nó đi cắt toàn bộ liên lạc với mọi người trừ cha nó,nó đã cầu xin ông giúp nó và ông đã chấp nhận vì thế suốt thời gian ấy nó không hề biết tin tức gì ở bên này
Xem ra là phải điều tra một chút thôi…
-Tôi đây,Tuấn.Cậu điều tra toàn bộ thông tín của Vương Bảo Quân và Hoàng Nhật Huy trong sáu năm qua cho tôi được không?
-Oke,u bắt đầu rồi đấy à?
-Phải…đến lúc rồi.
-Good luck!
Nó thầm cảm ơn cậu bạn…6 năm qua cậu đã ở bên và động viên nó…giúp nó vượt qua những giây phút tưởng như chết đi được rồi…
Chắt một ly rượu vang đỏ,nó ngồi nhâm nhi vừa ngắm toàn cảnh thành phố lạ mà quen này…. Bảo Quân,giờ này anh đang làm gì? Ở đâu? Liệu còn nhớ tôi không?
Nó bất giác cười nhạt…6 năm dài nó sống nhờ vào níu kéo ý định trả thù…sống bằng những kỉ niệm ngọt ngào và cả đau đớn với hắn…vậy ra đến cuối cùng nó vẫn sống vì hắn…thế thì có coi là nó nợ hắn cái mạng này không?
-Ừ,tôi đây-nó nhận điên thoại
-Có rồi đấy…tôi gửi vào mail cho cậu rồi.Xem đi và cậu sẽ ngạc nhiên đấy-Tuấn nói vào điện thoại
Bây giờ thì còn có cái gì làm nó ngạc nhiên được nữa chứ? Bản thân nó vẫn đang sống và đứng đây đã là cả một sự ngạc nhiên rồi ấy chứ.
-Thank you.
Cúp máy
Mở mail ra và nó bắt đầu đọc…
Vương Bảo Quân….thời điểm sau khi nó biến mất thì bỗng cũng trở nên khép mình…không còn để con gái lại gần mình nữa trừ vị hôn thê tên Hoàng Yến,hắn trở nên lạnh lùng,tàn nhẫn và bất cần…thường xuyên tới bar uống rượu,đua xe
Chậc,đổ đốn quá nhỉ….nó thở dài lướt trên những dòng chữ và đột ngột dừng lại ở dòng cách đây 4 năm tức là 2 năm sau khi nó đi… Hắn bị tai nạn trong 1 lần đua xe và được gia đình đưa ra nước ngoài chữa trị,sau đó không còn thấy bất kì một thông tin gì nữa……..
Nó đọc đi đọc lại hàng trăm lần cái dòng ấy,không còn thông tin gì nữa,là sao? Là bỗng nhiên một con người đang sống bình thường thế này mà bốc hơi như không khí ấy hả? Ai tin được
Nếu chết thì cũng phải có giấy chứng tử ở đây chứ? Bảo Quân anh trốn đi đâu vậy? Nó không tin hắn đã chết…không tin…không muốn tin và không dám tin…
Tạm bỏ hắn sang một bên,xem Nhật Huy nào…cậu sau khi nó đi thì cũng lấy bằng Master ở Pháp và hiện tại đang điều hành tập đoàn bất động sản của gia đình.Nhìn tấm ảnh cậu trong bộ comle đầy chững chạc và điềm đạm,ánh mắt như đọc thấu tâm can người khác…thương trường đã rèn luyện cho cậu ánh mắt đấy sao?
Hiện đang yêu Hoàng Yến…Hoàng Yến lại Hoàng Yến? Nhân vật này là ai nhỉ? Không phải là hôn thê của Bảo Quân sao? Thế nà bây giờ lại thành bồ Nhật Huy thế này?
Xem ra khi nó đi,không ít chuyện đã xảy ra ngar…mà cậu yêu được người khác cũng tốt…nó cũng đỡ được cảm giác tội lỗi đè nặng trong lòng.
Còn Tuyết Ly không lâu sau đó đã bị cha nó đưa đi Úc du học…chắc bây giờ đang vi vu đâu đó rồi
Nhìn ảnh cũng xinh đấy chứ Hoàng Yến…là cháu của một chính trị gia nổi tiếng đã nghỉ hưu,sống ở Nhật trở về cách đây 6 năm-về đúng lúc nó đi luôn hả?Có duyên ghê nhỉ?- Hiện đang làm trợ lí C.E.O tại tập đoàn bất động sản Phương Đông.
Làm trợ lí cho Nhật Huy hả? Thế thì có làm ăn được gì không đây?
Một số quan hệ đối tác quan trọng:tập đoàn máy tính và công nghệ cao Encom Tower:C.E.O Nguyễn Nam Phong-25 tuổi-nam và…hết.
Cái gì? Sao cái tên đình đám thế này mà chả có tí thông tin nào thế? Mà không sao,đằng nào nó chẳng làm ở đó,trước sau gì chẳng biết cái tên được dân tình gọi là Quái kiệt trong làng công nghệ này.
Vừa gấp laptop lại…nhìn đồng hồ đã tới giờ rồi,nó vội mặc chiếc ao khoác và ra khỏi nhà đi xuống gara…ngày đầu nhận việc không nên đi trễ.
Lái chiếc Lamborghini Aventardo màu đen ra khỏi gara,nó vừa đi vừa nghĩ liên miên không biết tên Bảo Quân đang trốn ở phương trời nào mà nó đã đến trụ sở Encom từ lúc nào không biết.Đỗ chiếc xe bên cạnh cái Audi R8,nó bước vào thang máy,nó được thông báo là họp ra mắt ở phòng họp tầng 32.
Nở một nụ cười công sở đầy chuyên nghiệp,nó bước vào…
-Xin lỗi tôi có đến muộn không?-nó lướt mắt nhìn thầm đánh giá những con người đang tò mò nhìn nó trong phòng họp,toàn các bô lão nhìn đã thấy cổ hủ,tên Nam Phong điều hành được những lão này đúng là không phải tầm thường…
Một tên đứng lên giới thiệu…
-Đây là cô Phan Vy Linh,giám đốc phụ trách Marketing và PR của tổng bộ bên Anh mới được cử sang đây làm việc.
-Xin chào,tôi là Vy Linh,mong mọi người giúp đỡ-nó cúi nhẹ đầu.
Nó nhanh chóng vào vị trí không phải duy nhất còn trống nhưng là chỗ không phải ở trung tâm và không ghi chữ C.E.O trước mặt bàn…Cuộc họp chán ngắt,nó phải cố kiềm chế để không ngáp khi chứ phải lặp đi lặp lai chuỗi hành động đáng chán:cười-chào hỏi ai đó-cảm ơn(nếu người ta khen mình gì đó)-rồi lại cười.
Chán phát dồ.
-Công ty mẹ đưa thông tin sang đây gấp quá nên chúng tôi chưa kịp chuẩn bị văn phòng cho cô,chỉ còn trống mỗi văn phòng bên cạnh phòng C.E.O Nam Phong trên tầng 72 thôi,cô dùng tạm được chứ.
-Dạ,không sao.Em thích những nơi cao mà-nó mỉm cười với bà chị ở phòng Tổ chức.
Lên văn phòng mới…rộng rãi…thoáng đãng và có cửa sổ nhìn ra bên ngoài có thể bao quát toàn bộ cảnh vật ở dưới,đúng kiểu nó thích…và ở cuối phòng có cửa hình như là thông sang phòng bên cạnh thì phải…
-Ở đây chỉ có mỗi văn phòng của C.E.O nữa thôi ạ?
-Uh-bà chị đáp-do ở trên này cao quá nên ai cũng lười,chỉ có mỗi sếp thôi,mà cũng chả ai dám ở gần sếp thế này cả,đúng ra chị cũng không định để em ở đây đâu nhưng hết chỗ mất rồi,bên mình đang xây trụ sở mới nên em chịu khó vậy,đợi xây xong chuyển về thì chị sẽ sắp xếp cho em phòng khác.
-Dạ,không sao chị,…mà sếp ghê lắm hả chị?
-Uh-ghé tai nói nhỏ-sếp mình thì đẹp trai khỏi chê nhưn lúc nào mặt cũng như sát thủ ấy,lại khó tính nữa,cái gì cũng phải hoàn hảo…nhưng tóm lại thì vẫn rất manly,mơ ước của chị em trong công ti đấy em.
-Thế ạ?-gặp ngay bà tám rồi đây.
-uhm,khi nào gặp sếp em sẽ biết,thôi,chị đi đây,phải họp phòng bây giờ.
-Dạ,em chào chị.
Nó ngồi vào ghế,vô thức nhìn sang phòng bên cạnh,hắn là người thế nào nhỉ? Nó bắt đầu tò mò rồi đấy,Nam…Phong…
Nó bắt đầu làm quen với công việc và nắm bắt tình hình công ti.tên này làm ăn cũng được quá nhỉ,lợi nhuận khổng lồ,những khoản đầu tư sinh lời liên tục,nguồn vốn lưu động dồi dào…thảo nào mà hắn lại nổi tiếng và được công ti mẹ tin tưởng đến thế….
Cạch….cánh cửa phòng bên cạnh bật mở….đến lúc ra mặt sếp rồi đây.
Nó bước sang phòng Nam Phong và gõ cửa,nở một nụ cười chuyên nghiệp,từ lâu nó đã học được cách kiềm chế cảm xúc rồi,phải luôn luôn tươi cười trước đám đông và những nhân vật nguy hiểm.
-Mời vào-tiếng nói vọng ra.
Nó mở cửa bước vào trong phòng,một người con trai mặc đang cắm cúi bên cái latop.áo vét treo đằng sau ghế.
-Có việc gì thế?-hắn hỏi mà không ngẩng lên.
-Chào anh,tôi là người phụ trách marketing và PR mới của công ti,Vy Linh-nó giới thiệu.
Hắn ngẩng đầu khỏi cái laptop,nói
-Tôi đã được bên kia thông báo nhưng không ngờ cô lại tới sớm vậy…
Hắn nhìn nó và suýt chút nữa nó đã hét lên….tim nó chợt dừng lại không đập trong 1s…thịch…nó không tin vào mắt mình nữa….đó là…là….Vương Bảo Quân
Hắn…hắn là Nam Phong sao?
Chuyện này là sao đây? Dù rất thắc mắc nhưng khả năng diễn xuất của nó không phải là tồi,nó nhanh chóng lại sự bình tĩnh…chắc hắn không nhận ra đâu…6 năm có khi hắn còn không nhớ mình là ai ấy chứ…
6 năm do một lần bị bỏng nên khuôn mặt nó đã khác đi đôi chút,nhưng nếu nhìn kĩ thì vẫn có thể nhận ra được,liệu hắn có nhận ra không?
-Tôi là Nam Phong,C.E.O của Encom Tower,chào mừng đến với Encom VN-hắn giơ tay
-Cảm ơn-vậy là hắn không nhận ra-hi vọng rằng chúng ta sẽ hợp tác tốt,à do hết phòng nên văn phòng của tôi sẽ ở cạnh phòng anh,không sao chứ sếp?
-Không sao,dù sao phòng đó cũng để trống mà.
-Vậy,tôi xin phép về làm việc
-…
Khép nhẹ cánh cửa lại,nó đứng tựa vào tường…vậy là hắn thật sự không nhận ra nó sao….chợt thấy lòng sao xót xa…
—–Bên trong phòng——-
Nam Phong hay Bảo Quân phải cố gắng hết mức để không hú hét lên…khoảnh khắc nhìn thấy nó…hắn thấy mình như đang ở trên thiên đường…6 năm tìm kiếm không chút dấu vết,hắn tưởng mình đã phải bỏ cuộc rồi chứ….vậy mà hôm nay nó lại xuất hiện trước mặt hắn…thông minh,tự tin và xinh đẹp…đúng là trời giúp hắn rồi….

Chương Cuối

Lần này thì đừng hòng nó có thể chạy thoát được hắn…nó không biết 6 năm qua hắn đã nhớ nó tới phát điên à…nhưng không…hắn sẽ không cứ thế mà kép nó quay về đâu…hắn biết nó nhận ra hắn và có lẽ vẫn đang hiểu lầm hắn…vậy thì hắn sẽ đùa với nó một chút cho bõ công tìm kiếm mấy năm qua vậy…
Hắn ngồi xuống ghế…mỉm cười thỏa mãn nhìn ra bầu trời
-Bắt được em rồi nhé,búp bê của tôi.
Ngồi làm việc trong phòng mà nó không thể nào tập trung vào những dự án,văn kiện giấy tờ quan trọng ở trên bàn được…tâm trí nó cứ lởn vởn ở nơi nào đó…mới chỉ gặp hắn thôi mà sự nung nấu trả thù của nó đã giảm đi phân nửa rồi…
Cứ tưởng rằng quên được rồi mà hóa ra vẫn giữ hình ảnh hắn trong tim à?
Thành công gi chứ,mày thất bại thì có Trần Bảo Anh-nó nhấp một ngụm hồng trà,thở dài.

Những ngày tiếp theo làm việc cùng hắn nó nhận ra rằng hắn thật sự là một quái kiệt…đầu hắn toàn những ý tưởng độc đáo và mới lạ…dần dần nó cũng bắt kịp nhịp với công việc…quen dần với phong cách làm việc cực kì chuyên nghiệp của hắn…và đúng như trong báo cáo nó…hắn không hề lại gần con gái….đến trợ lí của hắn cũng là một anh chàng thư sinh có nụ cười ấm áp…
Kết thúc cuộc họp triển khai dự án mới,nó mệt mỏi đi ra khỏi văn phòng thì đã gặp hắn đứng bên cạnh
-Cuộc họp rất thành công,em làm tốt lắm.-hắn đút tay túi quần ,lên tiếng
-Cảm ơn anh.
-Đi ăn mừng gì không,tôi mời…
-…-nó nhìn đồng hồ-được thôi.
Cả hai đi xuống gara…nó định vào xe nó thì hắn kéo lại
-Để xe em ở đây đi…đi xe tôi cho tiện.
Nó ngần ngừ một lúc rồi cũng gật đầu.
Cả hai tới một quán bar trong thành phố,chọn một bàn nhỏ trong góc khuất

-Cho tôi một chai brandy vàng-nó nói với tên bồi
Bảo Quân mỉm cười,chắc nó không nhận ra nhưng Brandy vàng là loại rượu yêu thích của hắn…và cái này chỉ mình nó biết…lộ rồi nhé,búp bê của tôi.
-Con gái mà uống rượu mạnh thế sao?-hắn hỏi
.
Nó hơi chột dạ…Brandy là rượu hắn thích…6 năm nó cũng chỉ uống rượu này để tự nhắc nhở mình về hắn…cái cảm giác nóng cháy cổ họng khi rượu vào cổ họng làm nó thấy thoải mái hơn…riết thành quen…
-Đây là loại rượu một người bạn tôi rất thích-nó cười.
-Vậy bây giờ người bạn ấy đâu?-hắn hỏi,tay đu đưa cốc rượu vàng óng như mật óng
Nó nhìn thẳng vào mặt hắn…
-Chết rồi-nó nói và uống một ngụm.
Cả buổi nó và hắn ngồi nói chuyện về đủ thứ trên đời….cả hai đều biết rõ là đối phương nhưng tại sao vẫn phủ nhận chứ? Tại sao lại cứ phải làm khổ nhau chứ…
-Này,em đã yêu ai chưa?-hắn hỏi
Nó hơi khựng lại rồi nói
-Có,đã từng.Còn anh?
-Uhm…cũng rồi…đó là một cô gái không bình thường-hắn uống rồi nói tiếp-tôi thật sự thích cô ấy…chúng tôi đã rất vui,cho đến khi chính tôi đập tan cái hạnh phúc ấy-hắn lại uống-tôi biến mình thành kể tồi tệ,biến cô ấy thành con búp bê của mình,hành hạ cô ấy chỉ để giữ cô ấy lại bên mình,nhưng rồi….cô ấy vẫn đi,tôi đã mất con búp bê xinh đẹp của mình-hắn nhìn thẳng vào mắt nó mà nói
Nó né tránh ánh mắt ấy,ánh mắt hắn đầy sự ai oán và bi thương…ánh mắt ấy làm nó thấy như mình đang hiểu lầm hắn…ánh mắt làm nó thấy xót xa và mềm lòng lại.Nó uống một ngụm rượu cháy cổ họng
-Vậy tại sao anh làm như thế với cô ấy?-nó tiếp tục
-Uhmm…tại sao à? Vì khi ấy bỗng nhiên tôi nhận ra mình không là gì cả-hắn lại uống-xét nghiệm AND của tôi khi cha tôi bị tai nạn cần tiếp máu gấp thì tôi không cùng nhóm máu với cả cha và mẹ,không thể cho máu,xét nghiệm thì tôi không phải là con họ…-hắn lại nốc rượu-mà con họ lại là tình địch của tôi khi đó,vậy em nói tôi nên làm thế nào?
-….-đấy là lí do hắn làm vậy à? Tại sao hắn không nối cho nó biết chứ….nó nuôi hận 6 năm,nay bỗng chốc vì câu chuyện của hắn mà tan thành mây khói,hoặc ngay từ đầu,nó đã không thể hận hắn rồi.
-Tôi đột nhiên trở thành kẻ mồ côi…mất tất cả vào tay kẻ kia…tôi cảm giác như mình sẽ không giữ nổi cô ấy nữa…lại thấy mình không đáng với cô ấy…khi ở gần tôi,cô ấy luôn gặp rắc rối và nguy hiểm…tôi không muốn nhưng lại không thể để cô ấy ra đi,nên đã dùng mọi cách ép cô ấy ở bên tôi cho dù có phải làm đau cô ấy nhưng rồi….ha…cô ấy vẫn bay đi…
-Tại sao anh không nói với cô ta mọi chuyện?-nếu nó biết thì nó đã không buông tay hắn như vậy
-Không,tôi không cần ai thương hại,nhất là cô ấy.Cho dù cô ấy hận tôi còn hơn cô ấy thương hại tôi.
-Sau đó anh sống thế nào?-nó nắm chặt ly rượu trong tay hỏi
-Sau khi cô ấy đi à? Tôi phát điên lên tìm cô ấy khắp mọi nơi nhưng không thấy,gia đình tôi thì vẫn coi tôi là con nhưng tôi sao dám nhìn mặt họ nữa…vậy là tôi đi du học,trở thành một con người khác,học cật lực để quên đi mọi thứ,quên đi cô ấy…mà cũng tưởng là đã quên được rồi nhưng hóa ra không phải…-hắn uống như điên,chưa gì chai brandy đã không còn một giọt…-cô ấy vẫn ở đây-hắn chỉ vào ngực trái của mình…
Nó ngửa cổ uống cốc rượu…thì ra là thế…vậy là 6 năm nay nó đã hận lầm hắn à?
-Anh có nghĩ cô ấy sẽ quay lại trả thù anh không?-nó đặt ly rượu xuống
-Vậy cũng được,miễn là tôi có thể nhìn thấy cô ấy.-hắn vẫn uống và nhìn vào nó
-….
Nó không biết phải nói gì nữa.Nó rối bời trong mớ cảm xúc của chính mình,nó tin hắn nói thật nhưng…vẫn có cái gì đó gợn gợn lên trong nó,khiến nó chỉ biết im lặng nhìn hắn nốc rượu liên tiếp…
-Thôi đi,đừng uống nữa-nó cầm tay hắn khi hắn định rót tiếp rượu vào ly…
-Tôi khao mà-hắn gạt tay nó-em không cần lo,
Vương Bảo Quân mà nó biết đâu rồi? Sao hắn lại trở thành thế này chứ? Nó cảm nhận được hắn đã phải chịu đả kích rất lớn và tổn thương sâu sắc…
-Những người tôi yêu quí-hắn nói trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê-đều bị tôi hại…ha…anh chàng thiên tài violin kia cũng vậy..cô ấy cũng thế…
-Thiên tài violin?-nó hỏi,chưa bao giờ thấy hắn kể chuyện này cả.
-Đúng…tôi gặp anh ta khi tôi đang ở Mĩ,anh ta đi lưu diễn,tôi đã lấy anh ta làm bia đỡ đạn khi một cô gái cứ bám theo tôi…ha…tôi cũng đau có ý gì đâu,chỉ chơi với anh ta như một người bạn mà thôi…nhưng rồi….anh ta nói yêu tôi…tin được không? Anh ta là gay đấy và anh ta bảo yêu tôi…và tôi…thằng ******* này lại đồng ý…haha…với tôi khi đó thì đấy chỉ là một cuộc tình qua đường như bao người khác…trai hay gái tôi không để ý…sau khi chơi chán thì tôi chia tay vì không có hứng thú với con trai…khục…và anh ta đã tự tử sau đó…-hình như hắn khóc rồi thì phải…
Như sét đánh ngang tai nó…
Anh ta từng yêu con trai sao? Không thể nào…không phải nó ghê tởm mấy chuyện này nhưng….
-Khốn nạn…anh ta lại là anh trai của tên Nhật Huy đó chứ.-hắn nói lan man
Anh-của-Nhật-Huy?
Thiên tài violin? Phải rồi? Tự tử chết vì một thằng khốn tên Ken
Nhừng hình ảnh ngày xưa hiện về lại trong tâm trí nó…buổi chiều muộn ở nghĩa trang…
-Ken…-nó không ý thức bật ra.
Hắn ngẩng lên nhìn nó…cười buồn
-Cả em cũng biết sao…?
Thôi đủ rồi,thế này là đủ shock cho một ngày rồi…hắn đã say rồi,nó khoác vai hắn đi,để lại tiền rượu trên mặt bàn…
Nó vừa đi vừa lay cho hắn tỉnh vì hắn nặng quá…
-Này,dậy đi…dậy mau…-lay lay vô tác dụng
-DẬY NGAY CHO TOOIIIIIIIIIIIIIIII-nó rít lên
Hăn hơi tỉnh dậy…bỗng nhìn nó,cười:
-Can you stop talking?-và hắn lại đặt môi mình lên môi nó….đột nhiên không biết phải phản ứng như thế nào?
Lý trí nó gào thét phải đẩy hắn ra nhưng tim nó thì bảo cứ để vậy đi…con người đúng là sinh vật khó hiểu mà.
Rồi rút cuộc…trái tim nó đã chiến thắng…nó vòng tay ôm lấy hắn và bắt đầu hôn đáp trả hắn…nụ hôn kéo dài…đột nhiên hắn rời môi nó ra thì thầm vào tai nó
-Bắt được em rồi nhé,búp bê của tôi
Đoàng!
Vậy là hắn đã nhận ra à? Thế tại sao hắn không thừa nhận ngay từ đầu chứ?
-Dây ngay,tôi cân nói chuyện với anh,dậy ngay cho tôi Vương Bảo Quân..
Vô vọng rồi
Hắn ngủ sau như chết
Nản.nó thò tay vào túi lấy chìa khóa oto của hắn và đưa hắn về…do không biết nhà hắn nên đành đưa về nhà mình vậy.
Một ngày dài với biết bao nhiêu chuyện…nhìn hắn ngủ đầy mệt mỏi…nó tự hỏi mình 6 năm qua hắn đã phải trải qua những gì…
Nó rút điên thoại…
-Nhật Huy à? Nhận ra ai không?
-Bảo…Anh?-đầu dâu bên kia như không tin vào tai mình
-Bingo.đúng rồi.Tôi đây.
-Cậu về nước rồi sao?
-Uhm.vừa về thôi.Tôi gặp cậu được không?
-Đương nhiên.Bây giờ luôn hả?
-Được thế thì tốt…
-Uhm..vậy cậu ở đâu để tôi qua ..
-Tôi ở…
.
.
.
Nó ra mở cửa khi thấy chuông…
-Hi-Nhật Huy hơi ngạc nhiên trước ngoại hình hơi khác của nó
-Vào đi-nó cười
-Nhà cậu đẹp nhỉ-cậu hỏi
-Uhm…ngồi đi. Tôi có nhiều chuyện cần hỏi cậu đấy.
Hai người ngồi xuống,nó lấy cho mỗi người một ly café…
-6 năm qua cậu biến đi đâu thế?Tôi cho người tìm bao lâu mà không được,tưởng cậu bốc hơi rồi chứ?-cậu hỏi
-Tôi hả? đầu tiên là đi Anh rồi sau đó lang thang sang Nhật và Pháp nên cậu tìm sao được…-nó trả lời
-Vậy bây giờ cậu làm ở đâu?
-Encom Tower-nó cười nhẹ khi thấy cậu hơi khựng lại khi nghe thấy Encom
-Vậy sao?-cậu cố bình tĩnh.
-Và đã gặp cả bạn thân của cậu quái kiệt công nghệ Nguyễn Nam Phong hay tôi nên gọi lả Vương Bảo Quân đây…
-Cậu…
-Biết cả rồi-nó nhún vai…
Cậu lắc đầu
-Cậu thay đổi nhiều quá…quá thông minh và quá nguy hiểm
-Vậy sao? Thời gian và không gian làm con người thay đổi mà.
-Cậu biết những gì rồi?-cậu hơi lo không biết nó đã biết những gì
-Tất cả…vì sao năm đó hắn làm thế với tôi…và cả nguyên nhân cái chết anh cậu nữa-nó nhấp một ngụm trà thản nhiên giương mi nhìn cậu
Nghe thấy anh,Nhật Huy chợt chùng xuống
-Đến bây giờ tôi vẫn bực cậu ta về chuyện đó.-Nhật Huy nói
-Vậy là cậu đã biết…thế mà hai người bây giờ vẫn là bạn?-nó tò mò
-Phải….tôi là bạn của Nguyễn Nam Phong chứ không phải Vương Bảo Quân…cậu thấy đấy cậu ta đã thay đổi quá nhiều rồi…đến mức đôi khi tôi nghĩ đó không phải là Bảo Quân mà tôi từng hận nữa….bỗng nhiên khi cậu ta mất tất cả vào tay tôi vậy mà tôi lại chỉ có thể tặng cậu ta một trận đòn no nê vì dám giết anh tôi…đáng lẽ tôi nên giết cậu ta từ khi đó mới phải…-Nhật Huy tỏ vẻ tiếc nuối..
-Haha…thế cậu biết khi nào mà dám giấu tôi?-nó trừng mắt
-Sau khi cậu biến mất tôi mới biết mà…khi cậu đi hắn như phát điên lên ấy…ở trường lúc đó cứ thấy hắn là thấy người bị đánh với bàn ghế bị đập phá đấy…may là có tôi đánh nhau với hắn chứ không thì ối người chết.-cậu tỏ vẻ ta đây công trạng to lớn cần tặng huân chương….
-Ra vậy…thế cậu nhận lại bố mẹ không?
-Có nhưng chỉ gọi là ba má thôi chứ bố mẹ tôi nuôi tôi từ bé mà…với tôi họ mới là bố mẹ đầu tiên…cho dù ba má không cố ý nhận nhầm tôi với hắn mà là do bà y tá đưa nhầm con…đúng là làm ăn vô trách nhiệm mà…hơn nữa tôi cũng đâu muốn là anh em với hắn…
-Mấy năm qua cậu sống thế nào? Và định bao giờ thì cho tôi gặp Hoàng Yến đây?-nó đổi đề tài
-Yahhhhhh….cậu điều tra tôi hả?
-Ờ..thì đúng thế..
-Haix…thế thì cậu cũng biết rồi…cô ấy vốn là vợ chưa cưới của Bảo Quân nhưng thật ra hai người đó không yêu nhau…
-Ồ thế ra cô ta yêu cậu chứ không thèm hắn à?-nó gật gù
-Này…cô ấy là biết tôi trước chứ….ngày bé nhà hai chúng tôi gần nhau nhưng sau đó tôi chuyển đi và cô ấy cũng đi Mĩ nên không liên lạc…
-AXAX,thế là hai người iu nhau từ bé và lớn lên thì cậu quên mất cô nàng…hahhaha…tội to đây…
-Thôi đi-cậu hơi đỏ mặt thì phải-mà là cô ấy bám theo tôi đấy chứ.
-What?
Cậu giơ 3 ngón tay lên
-Phải mất 3 năm thì tôi mới tống khứ được cậu khỏi tim tôi đấy,bám gì mà dai thế không biết….
-Hì…chắc tôi xài keo 502 đó-cười.-vậy là cô ta chờ cậu bấy lâu
-Uh.
Giả vờ chấm chấm nước mắt
-Hichic…xúc động quá…chuyện tình vượt thời gian….cảm động rớt nước mũi rồi…
-Yah…cậu bẩn quá…
Lâu lắm cả hai mới cười thoải mái như thế này…ngồi đối diện và trò chuyện với nhay như những người bạn…thật ấm áp…
-Thôi tôi về đây,vợ gọi rồi-cậu nhìn cái điện thoại.
-Hic…phải về với vợ rồi à…thi thoảng ghé chỗ em chơi nhé*mắt chớp chớp,mồm đớp đớp* I miss u so much.
-THÔI NGAY ĐI-cậu hét lên không quên cười sằng sặc
Nó đã trở lại là cô bé vô tư ngày nào rồi…
Khi ra đến cửa,cậu nghoảnh lại
-Này…đừng trách hắn…hắn thật sự yêu cậu đấy…hắn làm thế…
-Được rồi,tôi hiểu mà.-nó gật đầu
Hắn mở mắt tỉnh dậy khi những ánh nắng xuyên qua cửa sổ phòng chiếu vào mắt hắn…hắn tỉnh dậy,hít một hơi dài…căn phòng tràn đầy hương hoa oải hương dịu nhẹ…giống quá
Nhìn chung quanh…đây chắc chắn không phải phòng hắn…bước ra ngoài…hắn ngỡ ngàng…căn nhà được bày trí y hệt căn nhà của Bảo Anh…tim hắn không yw thức đập thình thịch
Nó ngồi trên ghế sofa đọc tờ báo,không ngẩng lên nhìn hắn hỏi
-Anh dậy rồi à?ăn gì không?
Hắn lấy lại bình tĩnh…
-Hôm qua là em đưa tôi về à?Cảm ơn nhé…làm phiền em quá.
Nó bỏ tờ báo ra…theo kinh nghiệm thì những người say rượu sau khi say sẽ không nhớ gì cả…hắn cũng thế à?
Hắn nhớ mang máng rằng hôm qua hắn đã nói với nó rất nhiều nhưng nói những gi thì hắn không thể nhớ được…không biết có nói gì linh tinh với nó không nữa không là hỏng hết cả…
Nhìn cái mặt hắn là biết hắn đang cố nhớ rồi,đành nhắc cho hắn nhớ vậy…nó cười ma mãnh tiến lai sát mặt hắn,lên tiếng…
-Can you stop talking?-và đặ nhẹ môi mình lên môi hắn…
Tất cả như ùa về trong hắn…tất cả….hết rồi….vậy là hết rồi…nó đã biết tất cả…chắc chắn nó sẽ khinh bỉ hắn…coi thường hắn…Nó đang định đẩy cho nụ hôn sâu hơn thì hắn đã đẩy ra
-Vậy là em đã biết?-hắn âm trầm
-Phải….tất cả.-nó gật đầu
-Vậy chắc em rất ghê tởm tôi?-hắn chua xót cười
-Ghê tởm?
-Đúng vì tôi là thằng không ra gì…đến con trai cũng không tha…
-Uhm….đúng là tôi ghê tởm anh.
Hắn nhếch mép…dù đã biết trước nhưng sao vẫn đau thế này?
-Nhưng đó là quá khứ….bây giờ thì không….-nó nói
-Vậy thương hại tôi?Tôi không cần-hắn tiếp
-Tôi không rảnh thế đâu,và tại sao phải thương hại anh,anh thì có gì đáng để người ta thương hại chứ-nó thản nhiên
-Không cần phải miễn cưỡng,em…
Chát.-phải tát cho hắn tỉnh ra,uống từ hôm qua mà vẫn say hả?
Rồi nó ngồi đối diện với hắn,nhìn thẳng vào hắn mà nói
-Người tôi đã yêu và vẫn sẽ yêu là anh chứ không phải là Vương Bảo Quân đẹp trai…galang…giàu có….nếu tôi ghê tởm hay thương hại anh thì giờ đây tôi không ngồi ở đây đâu.
Nó nói rồi đứng dậy,hắn chợt ôm ghì sát nó vào lòng,siết chặt vòng tay để tận hưởng cái cảm giác có nó trong tay,cảm nhận mùi hoa oải hương thơm thoang thoảng trên người nó,hắn thì thầm
-Không đừng rời xa nữa,anh không chịu nổi đâu…. mình làm đám cưới nhé!-hắn dụi mặt vào cổ nó
-Không.-nó thẳng thừng từ chối-đây là trả thù năm ấy anh dám làm thế với em-nhưng ngày mai hãy cầu hôn lại nhé,đến khi nào em thấy đã trả thù đủ thì em sẽ suy nghĩ nhận lời anh…
-Em đúng là độc ác mà
-Vậy thì thôi đi-nó vênh mặt.
-Được rồi anh sẽ cầu hôn đến khi nào em đồng ý thì thồi…
.
.
.
Giữa dòng đời ngược xuôi anh đã tìm thấy em
Đừng bao giờ rời xa anh nhé búp bê bé nhỏ
Hãy mãi là của anh và chỉ mình anh thôi…
******* THE END *******

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s