CHỜ EM LỚN NHÉ ĐƯỢC KHÔNG 30->35

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

adm

 

Up by Iri

Không biết có đúng hay không nhưng up đại, mọi người đừng chê

Chương 30

“Anh Tiểu An, anh đang làm gì vậy?”

“Anh đang đi ăn với Thâm Nhã.”

Nghe thấy cái tên này, Mạt Mạt giống như bị ai đó tát một cái, đau đớn là cảm giác duy nhất cô có thể cảm nhận được.

Anh có vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận, đã rất lâu rồi, giữa bọn họ đã mất đi thứ gọi là ý nghĩa gặng hỏi.

Anh hỏi cô: “Em về Australia rồi sao?”

“Về lâu rồi, Hawaii nhàm chán lắm.”

“Khi nào em sẽ đi Vienna?”

“Tháng sau!”

“…”

“…”

Hai người không có gì để nói nữa, tựa như đã xa cách đến không tìm được bất cứ đề tài gì để nói.

“Tìm anh có việc gì không?” An Nặc Hàn hỏi.

“Không có việc gì không thể gọi điện thoại cho anh sao?”

“Anh không có ý đấy.”

“Em biết.” Bàn tay đang cầm điện thoại của cô run lên, nhỏ giọng nói: “Em không có việc gì hết, chỉ là hơi nhớ anh.”

“…” Sau đó vài giây, một tiếng thở dài rất khẽ vang đến. “Hai tháng rồi, chỉ hơi nhớ anh…”

“Dù sao thì vẫn tốt hơn anh một chút cũng không nhớ!”

“…” Anh không đáp lại.

Thấy anh không nói lời nào, Mạt Mạt cố tình giả vờ hỏi rất nhẹ nhàng: “Khi nào anh với chị Thâm Nhã sẽ kết hôn? Em đang đợi uống rượu mừng đấy.”

“Chuyện kết hôn không vội. Tháng sau anh đi Đài Loan để gặp bố mẹ Thâm Nhã, hỏi xem ý kiến bọn họ thế nào.”

Mạt Mạt cắn môi, một giọt nước mắt rơi xuống. “Các bác nhất định sẽ đồng ý.”

“Vì sao?”

“Bởi vì anh là người có trách nhiệm nhất trên thế giới này, là người đàn ông có thể nhất đáng để giao phó cả đời.

“Ai nói thế?” Giọng nói của An Nặc Hàn hơi có ý cười. “Anh lại không cho là như thế.”

“Em nói đấy!”

“Hả? Anh còn tưởng trong mắt em chỉ có một chàng trai tên Tiêu Thành.”

“Không phải!” Cô muốn nói rằng trong mắt em chỉ có thể chứa đựng một mình anh, nhưng cô do dự trong chốc lát, rồi lại nói: “Là trong lòng…”

An Nặc Hàn cười khan hai tiếng, cô cũng giượng gạo cười hai tiếng.

Trong điện thoại chỉ còn sót lại tiếng cười của hai người.

“Được rồi, em không làm chậm trễ cuộc hẹn của anh nữa! Bye bye!”

“Bye!”

Sau khi dập điện thoại, Mạt Mạt ngồi lặng trong phòng. Bọn họ còn có thể gặp mặt, có thể trò chuyện, nhưng cảm giác ngày xưa đã thật sự không tìm lại được nữa!

***

Sương mù sáng sớm ở London che phụ tận chân trời, cây hoa hồng đặt trên cửa sổ được ánh mặt trời chiếu xuyên qua màn sương mù dày đặc, phủ lên một lớp ánh vàng.

An Nặc Hàn đứng trước cửa sổ, ngón tay từ từ di chuyển trên tấm kính thủy tinh. Đầu ngón tay anh lướt qua, khuôn mặt tươi cười tinh nghịch của mèo Garfield thoáng ẩn thoáng hiện…

Anh nhìn chăm chú, hơi thở của anh ngưng tụ trên thủy tinh trong suốt, khuôn mặt tươi cười trở nên mơ hồ.

Nhưng nét cười có phần tinh nghịch, có phần đáng yêu của Mạt Mạt đã sớm khắc sâu trong cuộc đời anh, thế nào cũng gạt không đi, giấu không nổi!

Anh thoáng nhìn qua chiếc đồng hồ đeo tay, sắp đến giờ rồi.

An Nặc Hàn nhấc va li lên, đang chuẩn bị đi tới nhà Thâm Nhã đón cô ra sân bay, sau đó cùng nhau bay tới Đài Loan, chính thức gặp mặt bố mẹ cô ấy.

Điện thoại của anh vang lên, anh tưởng là Tô Thâm Nhã gọi tới. Anh vừa đi, vừa nối máy.

Trong điện thoại là giọng nói của một cô gái xa lạ, nói tiếng Anh giọng Australia. “Chào anh, xin hỏi có phải anh Anthony không?”

“Là tôi.”

“Tôi là người của bưu điện thành phố Melbourne, chịu trách nhiệm chuyển thư viết cho tương lai.”

“Tương lai?” An Nặc Hàn hơi không hiểu, xác định lại một chút: “Xin lỗi, phiền cô nói rõ thêm chút.”

Cô gái nhấn mạnh từng chữ nói: “Là thế này, ba năm trước có một cô gái tên là Hàn Mạt viết cho anh một bức thư, yêu cầu phải gửi cho anh năm ngày sau. Chúng tôi gọi điện là muốn xác nhận chỗ anh ở, để đảm bảo chúng tôi có thể gửi thư đúng thời hạn.”

Năm ngày sau? An Nặc Hàn ngồi nhẩm tính, mấy ngày đấy quanh quanh ngày sinh nhật mười tám tuổi của Mạt Mạt.

Cuối cùng thì cô có gì không thể nói trong điện thoại, lại cách đây ba năm viết thư cho anh. Vì sao ba năm nay, anh với Mạt Mạt không ngừng gặp nhau, cô lại chưa hề đề cập với anh?

Là một trò chơi lãng mạn nho nhỏ, hay cô thật sự có điều gì khó mở miệng?

Anh mơ hồ cảm thấy bức thư này rất quan trọng, giọng điệu nghiêm túc nói: “Tôi có một số việc phải đi Đài Loan, cô có thể fax thư cho tôi luôn bây giờ không?”

“Rất xin lỗi, bức thư này liên quan đến riêng tư cá nhân, chúng tôi không thể mở ra. Như vậy đi, anh nói địa chỉ ở Đài Loan cho chúng tôi, chúng tôi đảm bảo năm ngày sau anh sẽ nhận được thư.”

Một bức thư khiến cho tình cảm trong lòng An Nặc Hàn dâng lên, nỗi thương nhứ sâu nặng khiến anh cảm thấy có phần nôn nóng.

Anh vô cùng muốn biết nội dung trong bức thư đó, cho dù vẻn vẹn chỉ là một lời chúc, một lời nói đùa. Miễn đó là Mạt Mạt viết cho anh, thì đã có một lực hấp dẫn lạ thường.

Anh suy nghĩ một lát, rồi nói: “Thời gian tôi ở lại Đài Loan rất ngắn, lại còn phải đi tới chỗ khác, có thể không nhận được thư của các cô. Không bằng như thế này đi, tôi có hẹn với một người bạn vài ngày sau, tôi ủy thác anh ta nhận thư, mang đến cho tôi.”

“Nhưng mà thế rất khó cho chúng tôi có thể xác định được thời gian anh đọc thư.”

Tôi là người nhận thư, chỉ cần cô chuyển thư cho người tôi ủy thác, có vấn đề gì tôi có thể nhận trách nhiệm.”

Cô gái nói: “Vậy được rồi. Anh để người ủy thác mang theo giấy tờ chứng nhận và thư ủy thác tới.”

“Không thành vấn đề.”

An Nặc Hàn lập tức gọi điện cho Tô Thâm Nhã, nói anh có chút việc quan trọng, đón cô chậm khoảng mười phút.

Sau đó anh gọi điện cho quản lý của Thiên đường & Địa ngục, đưa bản sao thư ủy thác đã được đóng dấu cho anh ta, còn nói cho anh ta biết: “Bức thư này rất quan trọng đối với tôi. Sau khi lấy được thư, không được chậm trễ dù chỉ một phút, trực tiếp sai người đi Đài Loan, mang đến khách sạn The Splendor, Kaohsiung, 79001. Nhất định phải tự tay đưa cho tôi.”

“Được, cậu yên tâm! Một giây đồng hồ cũng không trễ!”

Xử lý xong tất cả mọi chuyện, An Nặc Hàn cùng Tô Thâm Nhã lên máy bay đi Đài Loan. Khi xuống máy bay thì Đài Loan đã chạng vạng tối, An Nặc Hàn vào ở trong khách sạn, thu xếp mọi thứ thật tốt.

“Chúng ta đi thôi.” Tô Thâm Nhã mỉm cười kéo anh, “Bố mẹ em đang chờ anh ở nhà hàng đấy.”

“Đợi một chút! Anh đi gọi một cuộc điện thoại.”

Anh biết rằng lúc này, bức thư căn bản không phải là thứ quan trọng. Thế nhưng không biết vì sao, anh luôn lo nghĩ về nó, từng phút từng phút không ngừng lo nghĩ.

Điện thoại được nối thông, quản lý nói cho anh biết người đưa thư đã tới Đài Loan rồi, đang chạy tới khách sạn The Splendor.

Tô Thâm Nhã nhìn ra được sự nôn nóng của anh. “Có việc gì gấp sao?”

“Ừ.” Anh nói: “ANh có một bức thư. người đưa thư đang trên đường tới…”

Tô Thâm Nhã mỉm cười một cách thông cảm, trong đôi mắt trí tuệ hiện lên sự dịu dàng thấu hiểu của phụ nữ. “Không sao, còn chưa tới sáu giờ, chúng ta chờ thêm một lát đi.”

An Nặc Hàn nhẹ nhàng vén làn tóc quăn trên vai cô, đầu ngón tay khẽ tiếp xúc với gương mặt trang điểm nhẹ của cô.

Tô Thâm Nhã thật sự là một người vợ lý tưởng nhất của đàn ông.

Cô chín chắn, xinh đẹp, tao nhã. Cô biết cách xử lý mọi việc không thể nào bắt bẻ được. Ở bên cô, anh chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp và bình yên, không cần lúc nào cũng phải lo lắng cho cô, không cần phải mong chờ cô cái gì, cũng không có càm giác xoắn xuýt xé rách nội tâm.

Cô một lòng một dạ yêu anh, anh không nên…

“Quên đi, lá thư này không quan trọng.” An Nặc Hàn nhìn đồng hồ, mặc dù vẫn chưa tới giờ, nhưng nếu trên đường đi giao thông tắc nghẽn, khả năng sẽ bị muộn một chút. Lần đầu tiên gặp bố mẹ Tô Thâm Nhã, không thể với mới đến đã rất thiếu lễ phép được. Dù thế nào cũng không thể đến muộn. “Cũng không còn sớm nữa, chúng ta cứ đi trước thôi.”

“Như vậy đi, anh bảo người đưa thư đưa thẳng tới nhà hàng.”

“Không cần, về rổi xem cũng thế thôi mà.”

Anh lấy chiếc áo khoác đang vắt lên sofa của Tô Thâm Nhã, giúp cô mặc vào, tiện tay chỉnh lại đầu tóc cho cô.

Ngón tay sượt qua mái tóc quăn màu đen của cô, tâm tư anh ngẩn ngơ một thoáng, vô thức nhớ lại mái tóc quăn dài đến thắt lưng của Mạt Mạt trong lễ đính hôn, rất ý nhị, đặc biệt là khi Mạt Mạt xoay người, mái tóc quăn lướt qua khuôn mặt của anh, câu dẫn ánh mắt của anh mang đi, để lại mùi hương thơm ngát của hoa bỉ ngạn…

Anh lấy lại bình tĩnh, nhặt một sợi tóc rơi trên áo khoác của Tô Thâm Nhã, vứt xuống.

Ký ức tựa như tóc rơi, ngoại trừ việc vứt đi, chẳng có tác dụng gì.

“Đi thôi.” Anh ôm vai cô đi về phía cửa.

 

Chương 31

Trong lúc chiếc tháng máy dùng để ngắm cảnh dần dần đi xuống, những cảnh vật xa lạ không ngừng được phóng to lên.

Thang máy dừng lại tại tầng một, cửa vừa được mở ra, một người đàn ông vội vội vàng vàng chạy vào trong thang máy.

An Nặc Hàn nhanh chóng đứng che trước người Tô Thâm Nhã, đánh giá người đàn ông quá liều lĩnh này. Người này thân hình cao lớn, tóc vàng mắt xanh, điển hình cho dáng vẻ người ngoại quốc. Thường nói, đàn ông ngoại quốc rất lịch sự phong cách, rất ít người lỗ mãng thế này.

“Xin lỗi! Xin lỗi!” Người đàn ông vừa nói vừa gấp gáp ấn tầng 79.

“Không sao!” Tô Thâm Nhã dùng tiếng Anh trả lời. Cô kéo ống tay áo của An Nặc Hàn, đi về phía ngoài cửa thang máy. “An, em không sao, đi thôi.”

Đột nhiên, người đàn ông kia thoáng sửng sốt, quay đầu nhìn An Nặc Hàn, khuôn mặt lộ ra vẻ thoải mái.

“Ông Anthony.” Người đàn ông cẩn thận lấy ra một bức thư từ bên trong áo, đưa cho anh bằng hai tay. “Đây là thư của ông.”

Thì ra là đi đưa thư cho anh. Quả nhiên một giây đồng hồ cũng không muộn. “Cám ơn!”

An Nặc Hàn nhận thư, trực tiếp mở bức thư được dán kín ra, vừa đi vừa nhìn những nét chữ trên mặt giấy.

Trang giấy thư đẹp đẽ tỏa ra mùi hương xưa cũ.

“Anh Tiểu An…” Nhìn thấy bốn chữ này, trong lòng An Nặc Hàn run lên. Bên tai lại vang đến tiếng gọi thân quen của Mạt Mạt. Bước chân anh chậm lại, sợ rằng chỉ vì sự lay động của tờ giấy mà anh nhìn sót mất chữ nào.

“Khi anh nhận được bức thư này, em đã qua sinh nhật mười tám tuổi.

Em đã trưởng thành, không cần anh chăm sóc và chiều chuộng.

Em rất vui, anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em.

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa.

Em cuối cùng cũng có thể nói cho anh biết: Anh Tiểu An, em yêu anh!”

Bước chân An Nặc Hàn chững lại, anh quay đầu nhìn lại những câu chữ trên mặt giấy một lần nữa.

“Anh có thể không cần vì thực hiện lời hứa mà phải lấy em!

Em cũng có thể không cần lại dùng lời nói dối lừa anh nữa”

Anh hơi có phần không hiểu rõ ý hai câu này của Mạt Mạt này, càng nghĩ lại càng không hiểu.

Nôn nóng muốn biết cô ấy muốn viết cái gì, anh rất muốn lướt nhanh qua những câu chữ dưới đấy, nhưng rồi lại lo lắng bỏ lỡ mất thông tin quan trọng gì. Thế nên anh kìm nén tâm tình nôn nóng, thong thả nhìn, đọc cẩn thận.

“Từ lúc còn rất bé rất bé, em đã ao ước tổ chức hôn lễ tại nhà thờ lớn nhất Hy Lạp, dưới sự chúc phúc của Athena đi tới bên cạnh anh…

Anh nói em là một đứa trẻ, không thể nhẹ nhàng mà nói ra lời yêu. Thật ra yêu một người và tuổi tác không liên quan đến nhau. Mười tuổi cũng tốt, hai mươi tuổi cũng tốt, đều không quan trọng, quan trọng là người anh yêu lớn đến đâu.

Khi anh mười tuổi, em là một đứa trẻ sơ sinh, anh đương nhiên không thể yêu em.

Nhưng khi em mười tuổi, anh là một chàng trai rất hấp dẫn.

Thế nên, em vẫn luôn yêu anh.”

Đoạn này khiến An Nặc Hàn nhớ lại một ngày vào rất nhiều năm trước, anh kiệt sức nằm trên võ đài, từng hứa với cô: Chờ đến khi cô mười tám tuổi, nếu cô vẫn còn yêu anh, anh sẽ lấy cô…

Thì ra cô vẫn còn nhớ rõ.

Trong lòng cảm xúc dâng trào, anh tiếp tục nhìn xuống tiếp.

“Mãi cho đến ngày hôm nay em mới nói cho anh biết, vì em không muốn anh vì lời hứa với em, lại một lần nữa bỏ lỡ mất người con gái anh yêu!

Anh Tiểu An, đừng quan tâm đến em, em không hề yêu anh, em sẽ lấy chồng, em sẽ hạnh phúc, em sẽ chăm sóc tốt bản thân, em sẽ sống cuộc sống thật vui vẻ hạnh phúc!

Hứa với em, anh phải thật yêu thương chị Thâm Nhã!

Em gái mãi mãi không lớn trong mắt anh: Hàn Mạt”

Thấy hai chữ “Thâm Nhã”, An Nặc Hàn lấy tốc độ nhanh nhất nhìn lại thời gian bức thư được viết: ba năm trước…

Ba năm trước Mạt Mạt đã biết đến cái tên này.

Lẽ nào Mạt Mạt làm tất cả mọi chuyện là vì…

Cô yêu anh?

Trong trí nhớ của An Nặc Hàn, Mạt Mạt trước tuổi mười lăm mỗi ngày đều đặt những lời như “Em yêu anh” và “Anh lấy em” ở bên môi, anh nghe đến thật kiên nhẫn. Sau mười lăm tuổi, anh đã sớm làm quen với hai câu nói này, luôn ngóng trông lúc nào sẽ lại được nghe, thế nhưng cô chưa từng nói lại.

Anh cho rằng cô không hề yêu anh, cho rằng đã không có tình yêu, giữa hai người còn có tình thân, có có tình bạn… Nhiều loại tình cảm dung hòa với cùng với nhau, tình yêu có vẻ chẳng phải điều quan trọng.

Hiện giờ nghĩ lại, đây cũng là một thứ đáng buồn. Bản thân có nhiều thứ tình cảm, vậy mà thứ đó lại khiến bọn họ không hiểu được phải quý trọng tình yêu.

Một bức thư, Anh Nặc Hạn đọc đi đọc lại đến ba lần, từng câu từng chữ đều thể hiện cho anh thấy sự tủi thân và tình cảm thầm mến đặt sâu trong lòng không cách nào nói thành lời của cô.

Giấy viết thư bị anh vò trong lòng bàn tay. Trái tim anh cũng bị bức thư chậm trễ này giày vò đến vỡ nát.

Nếu Mạt Mạt đang ở trước mặt anh, anh cũng sẽ vò nát cô, giày vò tiến vào cơ thể. Hỏi cô một chút: Vì sao không nói vào thời điểm cách đây ba năm, ba tháng trước cũng được, cớ gì lại là hiện tại?

Anh còn muốn hỏi cô: Vậy thì hiện tại thì sao? Em có còn yêu anh không, hay có lẽ đã yêu Tiêu Thành?

Đáng tiếc là trước mặt anh hiện nay không phải Mạt Mạt, mà là người vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận. Bố mẹ cô ấy còn đang đợi anh trong nhà hàng.

Xe khách sạn gọi đã đứng chờ ở cửa, tài xế xuống xe, mở cửa cho họ…

Ngón tay anh siết chặt bức thư trong tay, bức thư đến muộn ba năm này không biết là đẩy anh lên thiên đường hay vùi anh xuống địa ngục.

Tô Thâm Nhã nhìn ra sự khác thường của anh, hỏi: “An, bức thư này là của Mạt Mạt viết sao?”

Anh gật đầu.

“Em có thể đọc bức thư này không?”

Xuất phát từ sự tôn trọng, An Nặc Hàn đưa bức thư cho cô.

Tô Thâm Nhã đọc xong bức thư, nụ cười trên khuôn mặt khó duy trì thêm được nữa. Lớp phấn mỏng trên mặt không che đậy được sắc mặt tái nhợt của cô.

“Nếu không nhận được bức thư này, anh sẽ lấy em sao?” Khi cô hỏi điều này, đôi môi run rẩy.

“Sẽ!” Anh nhìn cô, dùng giọng nói chân thành nhất nói với cô: “Nhưng… anh đã từng hứa với Mạt Mạt, sẽ để lại tình yêu cho cô ấy.”

“Em biết rồi!” Tô Thâm Nhã tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay xuống, đưa lại cho anh cùng với bức thư. “Anh đi đi.”

“Có cần anh đi nhận lỗi với bác trai bác gái không?”

“Không cần, em sẽ giải thích cho họ.”

“Cám ơn!”

Từ đầu đến cuối, Tô Thâm Nhã không hề rơi một giọt nước mắt, luôn luôn duy trì dáng vẻ cao nhã nhất.

Từ đầu đến cuối, Tô Thâm Nhã cũng không nói cho anh, Mạt Mạt thật yêu anh…

Không thể nói ai đúng ai sai, chẳng qua mỗi người đều có cố chấp gì đó mà thôi!

***

Đêm đó, An Nặc Hàn bay thẳng về Anh.

An Nặc Hàn từ chức, giao lại toàn bộ mọi thứ còn lại ở Anh cho bạn bè.

Ngày hôm sau, anh ngồi trên máy bay trở về Australia.

Máy bay vẽ một đường trên bầu trời xanh thẳm Australia, vút lên trời cao.

Luồng khí lưu xóc nảy tạo thành âm thanh va đập vào cánh máy bay…

An Nặc Hàn chưa bao giờ mong đợi như vậy, chờ mong bầu trời thăm thẳm, chờ mong rừng rậm nguyên sinh bạt ngàn, chờ mong âm thanh của sóng biển, âm thanh lên xuống của thủy triều, chờ mong màu sắc của hoa bỉ ngạn tràn ngập khu vườn, cùng với cô gái nhỏ làm mặt quỷ với anh giữa bụi hoa.

Vài ngày nữa Mạt Mạt sẽ tròn mười tám tuổi, đã tới lúc anh thực hiện lời hứa của mình.

Lần này, An Nặc Hàn đã quyết định: bất kể Mạt Mạt có từ chối, anh đều phải thực hiện lời hứa hẹn.

Anh sẽ đưa cô đi Hy Lạp, đứng trước tượng của nữ thần Athena, kết hôn với cô…

 

Chương 32

Ánh mặt trời gay gắt như ngọn lửa, hoa bỉ ngạn tràn ngập trong vườn đã nở rộ trong một đêm.

Bởi vì không có sắc xanh tô điểm, cánh hoa đỏ rực một màu, đỏ đến diễm lệ.

Hàn Thiên Vu nửa nằm trên chiếc ghế mây màu trắng, dựa vào vai Hàn Trạc Thần, vuốt ve cái bụng đã hơi lộ ra của mình, trong miệng ngâm nga lời ca nhẹ nhàng…

“Tiểu An?” Hàn Thiên Vu ngẩng đầu lên nhìn thấy anh, đỡ thắt lưng từ từ đứng dậy, cười hỏi: “Sao cháu đã về rồi? Không phải đã đi Đài Loan sao?”

Hàn Trạc Thần cũng đứng dậy tiếp đón, thoáng nhìn qua vali trong tay An Nặc Hàn, không nói câu nào.

“Cháu hủy hôn với Thâm Nhã rồi.” An Nặc Hàn nói: “Chú Thần, cháu muốn lấy Mạt Mạt, không phải vì lời hứa, cũng không phải vì trách nhiệm… Cháu thật sự yêu Mạt Mạt.”

“Mạt Mạt đang ngủ trong phòng.” Hàn Trạc Thần nghiêng người chỉ và ô cửa sổ che rèm màu tím nhạt. “Đi lên đi, Mạt Mạt chờ những lời này của cháu, chờ mười năm…”

Mười năm, từ khi bảy tuổi đến mười bảy tuổi, anh đã từng nói với cô không chỉ một lần: “Anh sẽ lấy em…”

Nhưng anh không biết, điều Mạt Mạt chờ đợi không phải là anh lấy cô, mà là anh yêu cô…

Anh từ từ đi tới ngoài cửa phòng của cô, khẽ đẩy cửa ra.

Mạt Mạt còn đang say giấc nồng, cái đầu nghiêng nghiêng gối lên chiếc gối ôm hình mèo Garfield. Chiếc chăn màu hồng sen đắp đến ngang lưng cô, chiếc áo ngủ màu vàng nhạt nửa trong suốt dưới ánh mặt trời rực rỡ thấp thoáng để lộ đường cong mê người bên trong.

An Nặc Hàn cận thận kéo cao chăn lên, đắp lên tận trên vai, sợ cô bị cảm lạnh, cũng sợ đường cong khiến người ta mơ mộng kia dẫn dắt sự mơ mộng như hồi ức của anh…

Thời gian chợt như trở lại những ngày quá khứ, anh nhớ khi Mạt Mạt còn bé, mỗi lần anh gọi cô dậy đi học, cô đều muốn ngủ thêm một lát, anh cũng đều kiên nhẫn chờ cô dậy…

Khi đó, anh thích nhìn khuôn mặt điềm tĩnh trong khi ngủ của cô. Mỗi lần nhìn cô, khóe miệng đều vô thức cong lên.

An Nặc Hàn ngồi xuống trước giường cô, lặng lẽ ngắm nhìn cô ngủ, giống như trước đây, vân vê một lọn tóc của cô, quấn quanh ngón tay, buông ra, rồi lại quấn lại…

Ánh sáng màu tím nhạt rọi vào trong căn phòng, vương trên khuôn mặt Mạt Mạt. Anh phát hiện ra Mạt Mạt lại gầy đi, đôi mắt có dấu vết sưng đỏ, vành mắt còn hơi đen. Trái tim anh co lại hơi đau đớn. Anh dùng ngón trỏ phác họa ngũ quan xinh xắn của cô, hàng mi dài mảnh, lông mi cong dài, còn cả bờ môi tinh xảo.

Mạt Mạt nhíu mày trong cơn mơ, hàm răng vô thức cắn môi.

“Bé con ngốc…” Anh nhỏ giọng nói: “Chừng nào thì em mới lớn được đây?”

Anh tưởng rằng cô sống rất hạnh phúc, vô ưu vô lo…

Anh chẳng ngờ tới, Mạt Mạt thật sự đã trưởng thành, từ sau khi anh rời khỏi Australia đi Anh, cô đã học cách dùng khuôn mặt tươi cười ngây thơ che đậy nỗi đau đớn trong lòng.

“Anh Tiểu An, anh để em ngủ thêm một lát.” Mạt Mạt nhắm mắt phất tay. “Tôi hôm qua, khuya lắm em mới ngủ…”

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô. Ngón tay búp măng trơn nhẵn mềm mại….

Về sau, anh sẽ không bao giờ buông tay cô nữa…

Bống nhiên, bàn tay cô giật một cái, cô mở to đôi mắt nhìn anh.

“Anh Tiểu An?” Mạt Mạt dụi mắt, lại nhìn anh, xác nhận người ngồi trước mặt không phải ảo giác, kinh ngạc ngồi dậy. “Không phải anh đi Đài Loan cùng chị Thâm Nhã gặp mặt bố mẹ chị ấy à? Sao lại ở đây?”

Không đợi anh nói chuyện, cô bỗng như bừng tỉnh hiểu ra. “Không phải anh cố ý trở về chúc mừng sinh nhật em đấy chứ?”

An Nặc Hàn đưa tay khều khều mái tóc quăn bị rối trong lúc ngủ của cô, quan sát cẩn thận chiếc cằm góc cạnh và đôi mắt sung phù. “Mạt Mạt, em gầy đi rồi.”

Lông mi của cô rung động vài cái, cô co người lại, tránh né ánh mắt khác thường của anh.

“Gần đây em đang giảm béo.” Cô cố tình mỉm cười với anh. “Em vừa mới phát hiện ra giấc ngủ là một biện pháp giảm cân, hiệu quả cực tốt, cho dù đôi mắt dễ bị phù vì ngủ nhiều…

Anh cắt ngang câu nói kế tiếp của cô. “Em còn muốn giả bộ đến khi nào?”

Giây phút này An Nặc Hàn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi cô.

Anh muốn hỏi cô: Ba năm trước em viết thư nói yêu anh, ba năm sau thì sao? Người em yêu là anh hay là Tiêu Thành?

Anh cũng muốn hỏi cô: Ai nói anh yêu Tô Thâm Nhã? Là Tiêu Thành hay là Tiêu Vi?

Anh còn muốn nói cho cô rất nhiều thứ, nhưng miệng chỉ bật ra được một câu: “Anh yêu em! Mạt Mạt, anh yêu em!”

Trong suy nghĩ của An Nặc Hàn, “yêu” là một chữ thần thánh, mang ý nghĩa theo đuổi, cũng mang ý nghĩa hứa hẹn, thậm chí thể hiện trách nhiệm cả đời. Thế nên anh mang tính cách thâm trầm cũng không dễ dàng nói câu “anh yêu em” ra miệng.

Mạt Mạt chớp mắt vài cái, vẻ mặt mờ mịt.

Ai có thể nói cho cô biết, cô vẫn đang ngủ hay đã tỉnh rồi?

Là mơ, nhưng trong mơ không có ánh mặt trời chói mắt như vậy.

Không phải là mơ, nhưng An Nặc Hàn đã đính hôn với người khác sao có thể bất thình lình chạy tới nói yêu cô.

Được rồi, cho dù có phải là mơ hay không, cô quyết định tát anh một cái, to tiếng mắng anh một câu: “Anh có bị bệnh không?”

Vừa vung tay lên, cô lại lượng lự, tát bên trái hay bên phải, nhẹ hay nặng.

Không đợi cô suy nghĩ, An Nặc Hàn trực tiếp ôm cô vào lòng, hôn đôi môi tươi ngọt của cô, sau đó trong lúc cô đang sững sờ quên không khép miệng lại, đầu lưỡi anh tiến quân thần tốc, quấn lấy lưỡi cô.

Nụ hôn của anh không chừa lại cho cô đường lùi bước…

Mạt Mạt lại ngây người.

Nụ hôn điên cuồng của anh, đôi mắt cô bắt đầu mù mịt.

Tay cô vừa muốn đặt lên vai anh, nhưng rồi nhớ lại hình ảnh An Nặc Hàn trong buổi lễ đính hôn, Mạt Mạt tức giận đẩy mạnh anh ra, vung nắm tay, đấm mạnh vào ngực anh. “An Nặc Hàn, anh, cái đồ chết tiệt này, rốt cuộc là anh muốn thế nào?”

Anh không tránh không né, nghiêm túc nhìn cô: “Anh muốn em.”

“Anh? Anh đã có vợ chưa cưới rồi!”

“Mạt Mạt, anh vốn không yêu Thâm Nhã… Người anh yêu là em.” Anh ôm chặt cô: “Anh vẫn luôn coi em như một đứa trẻ, nghĩ rằng em vốn không hiểu về tình cảm, yêu và không yêu trong những lời em nói đều là thuận miệng nói ra. Ba ngày trước, anh nhận được thư của em, anh mới phát hiện ra em hiểu tình cảm là gì, là anh không hiểu…”

“Thư?” Mạt Mạt nghe thấy một chữ ấy, mới nhớ ra bản thân mình ba năm trước đã từng gửi một bức thư. “Anh nhận được bức thư ấy?”

“Đúng.”

“Em… Em thật ngu ngốc!” Mạt Mạt chán nản đánh vào đầu mình, An Nặc Hàn vội vàng kéo tay cô lại.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn anh: “Anh Tiểu An, có phải vì anh biết em thích anh, nên lại từ bỏ người mình thích vì em không…”

Cô không nên viết bức thư ấy, một Tiêu Vi còn chưa đủ, cô lại khiến cho bi kịch giống như vậy tái diễn.

“Không phải thế! Anh yêu em!” Anh vặn vai của cô quay lại. “Điều này không liên quan đến những lời hứa hẹn. Anh yêu em đã từ rất lâu rồi. Chẳng qua chỉ là ba năm trước, em đứng trước Tiêu Thành che chở cho cậu ta, cầm mảnh vỡ thủy tinh đâm chính mình, dùng mạng sống của em đe dọa anh… anh thật sự rất chấn động! Anh không muốn lại khiến em tự tổn thương chính mình.”

Mạt Mạt ngừng thờ chờ đợi câu tiếp theo.

Chiếc rèm cửa hơi lay động, mùi hương của hoa bỉ ngạn thoang thoảng tràn vào trong phòng…

Chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng trượt xuống nửa bờ vai trắng ngần như ngọc…

Đã không có câu sau…

Hai bàn tay An Nặc Hàn giữ chặt thắt lưng cô, khẽ khoác lên vai cô, dịu dàng mềm mại mà trằn trọc yêu thương cô.

Tay Mạt Mạt bắt đầu đặt lên bờ vai anh…

Đôi môi của anh rơi xuống vai cô, đầu lưỡi nóng hổi hôn đến nỗi khiến cơ thể cô rơi vào trạng thái hư vô mờ mịt.

***

Trong vườn hoa dưới tầng.

An Dĩ Phong vừa mới thức giấc thấy vali trong vườn, vội vàng nhìn xung quanh. “Tiểu An đã về rồi sao?”

“Ừ, đang ở trong phòng Mạt Mạt.”

Khoe miệng An Dĩ Phong khẽ nhấc lên một chút, lắc đầu. “Hả? Thiếu kiên nhẫn thế!”

Hàn Trạc Thần lạnh lùng trừng An Dĩ Phong.

An Dĩ Phong cũng nhận ra bản thân đùa hơi quá, ngoan ngoãn ngậm miệng.

Hàn Trạc Thần thông cổ họng, thản nhiên nói: “Lần này Tiểu An quay về là muốn vãn hồi Mạt Mạt.”

“Cái gì?” An Dĩ Phong cho rằng bản thân nghe lầm. “Anh nói gì vậy?”

“Tiểu An nói nó muốn kết hôn với Mạt Mạt, không phải vì hứa hẹn, cũng không phải vì trách nhiệm…”

“Nó đính hôn với cô gái khác rồi, hiện nay mới nhớ đến vãn hồi?” An Dĩ Phong vừa muốn ngồi xuống đột nhiên đứng dậy, đi vào trong biệt thự, gào lên trên tầng: “An Nặc Hàn! Anh chui ra đây cho tôi!”

Hai người trong phòng vẫn đang ôm hôn đến động tình.

Đôi môi anh đào mềm mại dịu ngọt quét qua bờ môi mỏng, đầu lưỡi của cô tìm kiếm bên trong, di chuyển cùng trêu ghẹo.

Anh nghiêng người đè xuống, lồng ngực ép trên cơ thể mềm mại.

Nghe thấy tiếng gào giận dữ của An Dĩ Phong, An Nặc Hàn kinh hoảng, vội vội vàng vàng đứng dậy, chỉnh trang lại áo sơ mi có chút lộn xộn.

Anh ra đến cửa điều chỉnh lại hô hấp, sau đó mới đi xuống tầng.

An Dĩ Phong vừa nhìn thấy trước ngực anh có một chiếc cúc quên chưa cài, giận đến nỗi hai tay nắm chặt thành nắm đấm, giơ lên được một nửa, lại căm hận buông xuống.

“Nếu anh không phải con trai ruột của tôi, thì tôi không đánh chết anh không được.”

“Bố, con…”

“Luôn mồm hứa hẹn với bố là lấy Mạt Mạt, nhưng sau lưng lại nuôi một con đàn bà ở Anh. Mạt Mạt bảo tôi tác thành cho hai người. Tôi tác thành rồi đấy, nhưng anh vừa mới đính hôn hai tháng, lại chạy về đây trêu chọc Mạt Mạt… Anh coi Mạt Mạt là cái gì hả?”

“Bố, trước đây con không nghĩ Mạt Mạt thích con, con tưởng rằng…” An Nặc Hàn muốn giải thích.

An Dĩ Phong vừa mới nghe thấy những lời này, lại tức giận thêm: “Mọi người toàn thế giới đều biết, anh không biết?”

“…” An Nặc Hàn bị mắng đến nỗi không nói lại được gì.

“Hôm nay anh nói rõ ràng cho tôi, cuối cùng là anh muốn cái gì?”

“Bố, con yêu Mạt Mạt.”

“Yêu nó, thế mà anh ở Anh không thèm trở lại? Yêu nó mà anh để kệ nó sớm chiều bên thằng khác? Yêu nó mà anh đính hôn với người khác? Tôi dạy anh lúc nào yêu phụ nữ phải yêu như thế hả?”

“…” An Nặc Hàn trầm mặc.

Trong lòng người nào đó nghĩ: May mà con trai ông không học tập ông, luôn miệng nói yêu, trước thì lừa con gái nhà người ta lên giường, làm bụng người ta to lên, sau lại vất bỏ vài chục năm.

“Bố! Con không muốn giải thích cái gì cả. Con thừa nhận trước đây con từng sai rất nhiều, gây tổn thương Mạt Mạt. Nhưng con thật sự yêu cô bé, hơn bất kỳ ai, con đều mong muốn cô ấy có thể hạnh phúc…” An Nặc Hàn cứng rắn nói: “Từ hôm nay trở đi, con sẽ một lòng một dạ yêu Mạt Mạt, để tâm chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy… sẽ không để cô ấy chịu bất kỳ oan ức tủi thân gì nữa.”

Mạt Mạt đứng ở đầu cầu thang, lặng lẽ lau đi giọt nước vương trên khóe mắt.

Cô không quan tâm trong đoạn tình yêu này cô nỗ lực bao nhiêu, cũng không quan tâm đoạn tình yêu một nghìn bước này, cô kiên trì đi chín trăm chín mươi chín bước, điều cô muốn chính là An Nặc Hạn chịu bước một bước cuối cùng, nói ra câu: “Từ nay về sau, một lòng một dạ yêu cô ấy.”

Bởi vì cô hiểu, An Nặc Hàn là một người đàn ông tôn trọng hứa hẹn, anh chịu đi một bước, có ý nghĩa rằng cả đời này anh đều một lòng một dạ yêu cô.

Thế nên, cô sẵn lòng chờ đợi.

Hiện tại, cô cuối cùng cũng chờ đợi được.

 

Chương 33

Tình yêu thật sự không cần gì cũng có thể tạo dựng nên bầu không khí lãng mạn, cho dù là những việc thường ngày, đều được che phủ bởi một lớp lụa mộng mơ.

Ví dụ như khi ăn cơm tối xong, anh ngồi trước bàn học lên mạng, cô nằm nhoài trên giường anh đọc báo, cảm thấy mệt mỏi, cô lật người giống đang đọc báo, chăm chú quan sát vẻ mặt của anh, đoán xem giờ anh đang làm gì…

Ví dụ như khi cô nằm trên ghế sofa, anh ngồi bên cô, cầm tay cô lên, cẩn thận cắt móng tay cho cô.

Trong lúc đó, ngón tay chạm ngón tay, dây dưa…

Sau khi cắt móng tay xong, cô sẽ đặt bàn chân nhỏ xinh vào lòng anh, nhìn anh kiên trì sửa móng tiếp cho cô.

Ví dụ như vào sáng sớm một ngày mới, cô hoàn toàn không buồn ngủ, lặng lẽ xuống giường đi vào phòng An Nặc Hàn ngay sát vách.

Anh vẫn còn đang ngủ, khuôn mặt đang ngủ dịu dàng hiện ra vẻ trưởng thành của đàn ông, là thứ trưởng thành đã từng trải qua mưa gió mang đến cho anh dấu ấn sâu sắc.

Không muốn đánh thức anh, Mạt Mạt đang chuẩn bị ra khỏi phòng, An Nặc Hàn đưa tay ra kéo cô lại. “Mấy giờ rồi?”

Cô nhìn đồng hồ. “Năm giờ.”

“Mới sớm thế mà đã dậy rồi?”

“Vâng… Em không ngủ được nữa!”

Anh mỉm cười, dịch người về một phía, vỗ vào vị trí bên cạnh anh.

Mạt Mạt tâm tình vui vẻ trèo lên giường, chui vào trong chăn.

Trước lúc cô chín tuổi, mỗi lần cô không ngủ được tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng đều ôm gối của mình chạy vào phòng anh, vẻ mặt đáng thương đứng bên giường. An Nặc Hàn lập tức hiểu ý cô, bế đứa bé con cô lên giường, ôm vào trong lòng, kể truyện cổ tích cho cô nghe.

Những lúc ấy, cô có cảm giác vô cùng an toàn, chẳng bao lâu, cô êm đềm đi vào trong giấc mộng.

Trong giấc mơ, anh đang kéo tay cô, chạy đến một tòa thành đen như mực, chạy về phía bức tượng của nữ thần Athena…

Nhưng hôm nay thế nào cô cũng không ngủ được.

Cô nằm bên cạnh anh, gối đầu lên cánh tay anh, bị hơi thở duy độc thuộc về anh bao bọc…

Bàn tay của anh đang đặt bên hông cô nóng như dung nham, gần như suýt hòa tan cô.

Hô hấp nhè nhẹ của anh lướt qua gò má cô, máu của cô như tùy theo đó mà nhộn nhạo.

Hương vị thiếu nữ thuần khiết lượn lờ quanh chóp mũi, An Nặc Hàn cũng không ngủ được. Anh mở mắt, cô gái trong lòng mở to đôi mắt đen như mực nhìn anh, tựa như một yêu tinh chẳng biết đến sự đời.

Anh mỉm cười, nghiêng mặt, đưa tay khẽ vuốt ve bờ môi màu hồng nhạt của Mạt Mạt. Đôi môi ấy vừa mềm vừa mọng. “Mạt Mạt, tùy tiện trèo lên giường đàn ông là một chuyện rất nguy hiểm.”

Cô khẽ “À!” một tiếng, dường như đã hiểu, mà dường như không hiểu.

Trên khuôn mặt vui vẻ ngây thơ đơn thuần, đôi mắt sáng như làn nước mịt mờ, muốn nói rồi lại thôi… thật mê hoặc…

Trái tim anh chợt rung động, không kìm được tới gần cô, đôi môi mỏng trêu chọc thứ mềm mại của cô.

Cô không hề cự tuyệt, cười e lệ, bàn tay nhỏ dịu dàng ôm trọn eo anh…

Tựa như điện giật, anh nhanh chóng phủ lên đôi môi cô…

Nụ hôn thật lâu, vòng ôm nóng bỏng, duy trì trọn một buổi sáng tươi đẹp, mãi đến khi An Nặc Hàn suýt không khống chế được bản thân mới đứng dậy đi xuống giường.

Từ nay về sau, anh thật sự lưu luyến hương vị của cô, thuần khiết lại quyến rũ…

***

Sinh nhật mười tám tuổi của Mạt Mạt, không gian chỉ thuộc về bọn họ.

Ban đêm, ánh sáng của những cây nến chập chờn phản chiếu khuôn mặt vui vẻ hồng hồng của Mạt Mạt.

Cô đếm cẩn thận, mười tám cây.

Cô đã trưởng thành, ngày hôm nay, cuối cùng cô đã mười tám tuổi rồi!

Cô nhắm mắt lại, dùng một hơi thổi nến.

An Nặc Hàn ôm cô, in lên môi cô một nụ hôn thật sâu: “Chúc mừng em đã trưởng thành!”

Chờ đợi mười năm, đổi lấy vòng ôm ngày hôm nay, cô đã thỏa mãn rồi!

Trong bóng tối, Mạt Mạt cảm giác ngón tay mát lạnh, mở mắt phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương đã được đeo trên ngón tay cô.

Cô sửng sốt nhìn anh. “Sao anh biết em nhất định sẽ đồng ý?”

“Cho dù em có đồng ý hay không, anh cũng đều phải lấy em về!”

“Anh Tiểu An, anh có thể nhắc lại câu nói vừa rồi không.” Mạt Mạt ngẩng đầu, mong đợi nhìn An Nặc Hàn.

“Câu nào cơ?” Anh khó hiểu hỏi.

Mạt Mạt cười ngọt ngào, thì thầm nói với anh: “Em (anh) yêu anh (em).”

“À…” Anh cười gật đầu. “Cám ơn!”

“Anh…”

Bàn tay rộng lớn của anh ôm lấy eo cô, ngón tay vỗ về bờ môi cô, giọng nói trầm thấp mang chút quyến rũ. “Mạt Mạt, yêu không phải dùng để nói, chỉ dùng để làm. Anh làm nhiều thứ vì em như vậy, em không hề cảm thấy anh yêu em sao?”

Không phải Mạt Mạt không cảm giác được, nếu như bọn họ không biết nhau, người ngốc cũng cảm giác được toàn bộ những điều An Nặc Hàn làm cho cô đều là có “ý đồ”.

Vậy mà cô đã sớm quen với việc anh tốt với cô, quen đến nỗi không phân biệt nổi đó là tình thân hay là tình yêu. Có lẽ phân biệt được nhưng bản thân lại chẳng có tự tin mà tin tưởng.

“Vậy hôm nay để anh dạy cho em biết cái gì gọi là ‘yêu’.” Anh nói.

Dạy cái gì?

Tiếng Trung của cô không tốt lắm nhé, muốn dạy cô “yêu” hay là “làm yêu” hả?

Anh bế bổng cô đi lên trên tầng rồi vào phòng.

Mạt Mạt chỉ cảm thấy mọi thứ trước mặt vụt qua, cả người cô đã bị đặt xuống chiếc giường mềm mại. Còn không đợi cô kịp phản ứng lại, An Nặc Hàn đã đè lên trên người cô, đôi môi phủ lên bờ môi cô.

Cô “a” một tiếng, cả người mềm đi, không còn sức, co lại giữa vòng tay anh, đáp lại nụ hôn dịu dàng của anh.

Giữa nụ hôn như gần như xa, tay anh đặt trên lưng cô khẽ lướt… mỗi một lần đụng chạm đền khiến cô vui sướng đến run người.

“Anh yêu em!” An Nặc Hàn khẽ nói, thỏa mãn cô.

Tay anh di chuyển từ eo cô xuống đùi, xuống thêm chút nữa, vén cả bộ váy trên người cô đến ngang hông.

Đôi chân nhỏ nhắn nõn nà của cô khép chặt, kẹp bàn tay đang mày mò giữa hai chân cô lại.

Càng kẹp chặt càng cảm giác được nhiệt độ nóng hổi của bàn tay anh, truyền tới dưới thân cô.

“Thả lỏng chút nào.” Trong tiếng dỗ dành khe khẽ của anh, Mạt Mạt dần dần thả lỏng.

Anh cúi mặt thấp xuống, đôi môi làm ẩm ướt cần cổ trắng nõn của cô.

Chiếc váy bị đẩy lên cao chạm đến tận hông, bờ vai của cô… Áo con của cô cũng bị đẩy lên cao, vật che chắn giữa hai chân cũng bị anh kéo xuống… Hơi lạnh phủ tới.

Cô nhắm mắt lại, cảm giác được một luồng nhiệt đang ngậm lấy … của cô. Anh nhẹ nhàng hơn lần đầu tiên, cũng tuyệt vời hơn lần đầu tiên.

“Anh Tiểu An…” Cô thở gấp ưỡn thẳng người, một cảm giác vui sướng cuốn trọn cả cơ thể.

Từng đợt khát vọng khiến cô quên hết mọi thứ…

Cô lần mò cởi khuy áo sơ mi của anh, đôi môi hướng về phía cơ thể anh, học những nội dung trên sách viết, thử dùng cảm xúc của đầu lưỡi ướt át chạm tới làn da vô cùng co dãn của anh.

Đầu lưỡi chạm tới cơ thể nóng bỏng của anh, trong tim hơi nóng, Mạt Mạt không kìm được in một nụ hôn trên vai anh, cũng khẽ mút, lại dùng răng khẽ cắn cơ thể rắn chắc kia.

An Nặc Hàn thở dồn dập, tiếng than hưng phấn thoát ra từ làn môi.

Mạt Mạt được cổ vũ, bàn tay lần dò trên cơ thể anh, môi ngậm phần gò lên trước ngực, vừa mút vừa liếm.

Cả người anh run lên, sửng sốt nhìn cô. “Em học rất nhanh…”

Cô chớp mắt với anh, sự đắc ý trong lòng hiện lên trên mặt. Cô bỗng nhiên muốn làm thật tốt, để An Nặc Hàn cả đời cũng không quên một đêm này.

Cô mở miệng, đầu lưỡi liếm ngón tay cái của anh, ngậm lại, từ từ mút…

Trong sách nói, cơ thể đàn ông rất mẫn cảm với độ ẩm và nhiệt độ, cả đầu ngón tay cũng thích sự khiêu khích của nụ hôn.

Quả nhiên An Nặc Hàn rất hưởng thụ, nhắm mắt lại, khóe miệng cong lên một nụ cười thỏa mãn.

Thấy chàng trai mình yêu mang bộ dạng hài lòng, Mạt Mạt cực kì hưng phấn. vừa cố gắng nhớ lại mấy kỹ thuật khiến đàn ông muốn dừng mà dừng không được, vừa hôn cổ anh, sau tai anh…

Chiếc rèm cửa màu mật, chiếc giường màu mật, ngọn đèn màu mật, còn có cả cơ thể màu mật của thiếu nữ trên giường.

Mọi vật tối nay đều đẹp đến như vậy…

An Nặc Hàn không thể chờ đợi được nữa, tháo thắt lưng cực nhanh…

“Em giúp anh.” Mạt Mạt ngồi bệt trên giường, tháo thắt lưng cho anh, kéo khóa quần, cởi xuống…

Vừa cởi, cô vừa khẽ khàng hôn bờ ngực của anh, đầu lưỡi khéo kéo đưa dục vọng của anh lên tới đỉnh điểm.

Mạt Mạt run rẩy cởi xuống thứ cuối cùng trên người anh, dục vọng cực lớn của đàn ông bừng bừng thoát ra, dọa cô đến nỗi không kìm được hoảng hốt.

Cô rụt rè chuyển tầm mắt, không dám nhìn cái vị trí kia của đàn ông nữa, nhưng vừa nghĩ đến đó là thứ thuộc về An Nặc Hàn, Mạt Mạt lại không dằn được sự tò mò trong lòng, lén lút liếc một cái… Thảo nào trong sách nói “Lần đầu tiên rất đau, cơ thể giống như bị xé rách, đau đến mức chẳng còn cảm giác gì.”

Nhỏ hẹp như thế làm sao có thể không đau.

Anh nắm cổ tay cô, đẩy cô nằm xuống giường, lấy tay cầm đầu gối tách hai chân của cô ra.

Ngón tay chầm chậm lần dò vào trong, cơ thể của cô căng thẳng run rẩy.

“Anh Tiểu An, anh có thể dịu dàng chút được không?” Từ bé cô chỉ sợ đau. Hơn nữa cô đợi thật lâu mới tới đêm này, cô cũng không muốn bị đau đến nỗi không còn cảm giác gì.

“Em… lần đầu tiên…”

Cô nghe nói, phụ nữ kinh nghiệm càng phong phú đồng nghĩa với việc cô ta càng có sức quyến rũ.

Đàn không không thích làm với gái trinh, không nói đến không có kinh nghiệm, còn phải lo lắng tới rất nhiều chuyện. Có một vài cô gái chỉ biết kêu đau, chẳng gợi cảm chút nào.

Anh cười, xoa nắn khuôn mặt của cô. “À.”

Cô nhìn anh một cách đáng thương. “Anh sẽ không ghét em chứ?”

“Chấp nhận thôi!”

An Nặc Hàn cười nhẹ, hôn cô, đầu lưỡi luồn vào trong miệng cô, từ từ khuấy đảo… giống ngón tay anh đang trên cơ thể cô vậy… khiêu khích thần kinh mẫn cảm của cô.

Toàn bộ những tiếng rên vui sướng đều bị anh hút lấy, Mạt Mạt bất lực run rẩy, cơ thể như nụ hoa đợi ngày nở rộ nghiêng theo tiết tấu của anh…

Mạt Mạt ngẩng đầu, cô bị sự sảng khoái nguyên thủy vùi lấp, đôi mắt cô nhiễm ánh sáng màu mật, không còn trong veo. Mái tóc đen bị lớp mồ hôi mỏng dính trên khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm hồng. Bàn tay nho nhỏ trắng trẻo siết chặt lấy ga giường mềm mại…

Thấy Mạt Mạt sung sướng bởi tình dục bao phủ, gò má màu phấn hồng, sự kiên nhẫn của An Nặc Hàn cũng bị đẩy đến giới hạn…

Anh ngồi giữa hai chân cô, tách hai chân cô ra thật xa, muôn tận tình chiếm giữ cô, cũng muốn nhìn cô dưới sự bứt phá điên cuồng của anh, chìm nổi điên đảo trong dục vọng…

Thế như cơ thể của cô gầy gò như vậy, nhỏ nhắn mềm mại không thể chịu được một lần va chạm…

Đừng nói tới điên cuồng mà chiếm lấy, ngay cả chứa đựng anh thôi cũng là vấn đề…

Anh thầm thở dài, vừa lấy một ngón tay từ từ tham dò vào trong, cố gắng hết sức để cô thích ứng…

Cảm thấy được cơ thể của cô căng lên, hô hấp bị kìm hãm trong chốc lát…

An Nặc Hàn lập tức dừng động tác, lo lắng hỏi: “Đau không?”

“Vẫn… tốt.” Mạt Mạt khó khăn hít sâu một hơi, cô không đau, chỉ cảm giấc cảm giác căng đầy đặc biệt này khiến cơ thể cô phát sinh sự rùng minh lạ lùng, mỗi một phân da thịt dưới sự giày vò của ngón tay anh đều sinh ra lửa, cả người rơi vào trong một loại khát vọng mạnh mẽ.

Dưới người lại càng trướng đau, cô nheo mắt nhìn vào giữa hai chân, ba ngón tay đang xâm nhập vào bên trong…

Cảnh tượng đẹp đẽ phóng túng kia nhất thời khiến gò má cô nóng bừng, cả người xấu hổ phiếm hồng.

Cô sợ hãi nhìn về phía anh, bắt được vẻ mặt lạnh lùng của An Nặc Hàn mang chút quái dị…

“Nhắm mắt lại.” Anh nói, giọng điệu không cho phép từ chối.

Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, đồng thời cảm thấy trước mắt đen kịt, anh tắt đèn…

 

Chương 34

Sự quấy nhiễu của ánh mắt không còn, cảm giác lại càng nhạy hơn, mỗi một động tác nhỏ của anh đều khiến cô cảm thấy sung sướng không nói ra lời.

Cơ thể bị lấp đầy vô tình thít chặt lại, niềm khoái cảm đến tê liệt bốc lên tận não…

Cơ thể đang lơ lửng, dần dần hòa vào không trung…

Sự ngứa ngáy tê dại trong nháy mắt khiến đầu óc cô trống rỗng, cả người chảy đầy mồ hôi.

Nương theo nhịp điệu của anh, cô không nhịn được cất tiếng rên, từng cơn sóng sảng khoái dạt dào đẩy cô lên tới đỉnh điểm…

Tay anh rút ra, sự dạt dào biến thành trống rỗng trong tích tắc.

Mạt Mạt điều hòa hơi thở, cơ thể mềm mại chờ mong sự lấp đầy lần thứ hai, không bao giờ rời đi nữa.

Lúc này một thứ nóng rực khác thường chầm chậm đi vào cơ thể trống rỗng của cô…

Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng anh thở dốc, tất cả những nốt nhạc tuyệt vời mà cô đã từng nghe không bì kịp với tiếng hít thở của anh bây giờ, động lòng người…

Cô mê mải lắng nghe âm thanh tuyệt vời ấy, cả thể xác lẫn tinh thần đều bùng cháy theo sự nồng nhiệt, cơ thể không chỉ không thể kháng cự lại sự đi vào của anh, ngược lại còn rất chờ đợi sự đau đớn tượng trưng phải có…

Cuối cùng anh cũng đến một tầng cách trở, ngừng lại một chút, muốn lùi ra ngoài…

“Đừng.” Cô lí nhí nói.

Nghe thấy lời yêu cầu như vậy, An Nặc Hàn không thể kìm nén được nữa, anh nắm chặt lấy bờ eo thon, trong tích tắc thẳng người đi vào nơi sâu nhất của cô…

Cảm giác đau đớn vì bị xé rách chỉ có một giây. Khi anh va chạm vào sâu nơi mềm mại nhất của cô một lần rồi lại tiếp một lần, Mạt Mạt kêu lên một tiếng sợ hãi…

Không phải vì đau đớn, mà là một loại sảng khoái khiến người ta mê muội bỗng nhiên chợt kéo tới. Cô ưỡn cao người lên, sa vào trạng thái co thắt không cách nào kìm chế được…

“Mạt Mạt…” Anh ôm cô đang run rẩy dữ dội, cơ trể tràn đầy mồ hôi, gọi tên cô: “Mạt Mạt… Anh yêu em!”

Cô trong lúc chìm nổi, bị những lời này đưa lên đến đỉnh điểm.

Thì ra đây là mùi vị hạnh phúc nhất. Thì ra đây là sự sung sướng cô mong chờ đã lâu.

Một giọt nước mắt trộn vào mồ hôi của cô, cảm giác này… thật sự không hề khiến cô thất vọng.

Anh rút ra, cảm giác co thắt của cô gần như dừng lại, anh có một lần đâm vào, dấy lên dư âm sung sướng.

“Anh Tiểu An…” Cô khó khăn thở dồn dập, mỗi khi khoái cảm gần như lắng dần, lại bị anh đẩy từng đợt sóng lên thiên đường.

Bầu trời vắng sao bỗng nhiên xẹt qua một ngôi sao băng…

Ánh sáng hắt xuống, lờ mờ chiếu lên cơ thể người đàn ông rắn rỏi ôm cơ thể mềm mại trắng như tuyết, ôm hôn triền miên…

Sau đó, thế giới lại tối như mực, chỉ còn lại tiếng rên rỉ mảnh mai, tiếng thở dốc nặng nề, tiếng lay động dữ dội của ván giường, còn có… tiếng sóng biển trùng trùng điệp điệp phương xa…

Không ngừng không nghỉ…

***

Ngày hôm sau, ánh nắng tươi đẹp chiếu rọi vào phòng ngủ, ánh sáng mặt trời màu tím nhạt phủ khắp giường.

Mạt Mạt trở mình, chiếc chăn mỏng trượt xuống theo làn da trơn nhẵn, mấy chấm đỏ ửng trên cơ thể xinh đẹp vạch trần một đêm cuồng hoan.

“Anh Tiểu An.” Mạt Mạt nhắm mắt, đưa tay sờ sang bên gối, không có một bóng người.

Cô đột nhiên mở to hai mắt, kinh hoàng nhìn quanh phòng, quang cảnh quen thuộc, nhưng lại không thấy bóng người quen thuộc.

Phản ứng duy nhất của cô chính là hoảng sợ.

Cô sợ rằng đêm qua là một giấc mơ, lại chỉ là một cái giấc mơ trêu chọc cô.

“Anh Tiểu An?” Cô hoang mang gọi.

Hoảng hốt, tâm tình cô không ngừng chìm xuống, rơi xuống vực thẳm không biết nông sâu.

Nếu như mọi thứ ngày hôm qua chẳng qua chỉ là một giấc mộng, cô nhất định sẽ phát điên mất…

Bỗng nhiên, phần dưới hơi đau một chút, Mạt Mạt vội vàng nhấc chăn lên, mấy chấm đỏ trên giường tuyệt đẹp như khóm hoa bỉ ngạn nở rộ…

Mạt Mạt đè lên lồng ngực đang đập dữ dội, thở phào một hơi.

An Nặc Hàn rất nhanh đẩy cửa đi vào, đến bên giường ngồi xuống, lo lắng xoa đầu cô: “Sao vậy? Gặp ác mộng à?”

“Không ạ. Dậy không thấy anh đâu, tưởng rằng tối qua…” Nhớ tới ngày hôm qua, gò má Mạt Mạt hồng lên. “lại là một giấc mơ.”

“Lại?” An Nặc Hàn tới sát cô, mờ ám hỏi: “Trước kia đã mơ như thế sao?”

Câu hỏi này thật sự rất quá trớn.

“…” Mạt Mạt quấn chăn sát vào người, trùm lên cả khuôn mặt đỏ bừng bừng. Đương nhiên đã từng mơ, chỉ là không hề vào sâu như thế, không hề say đắm như thế, nhiều nhất cũng chỉ hôn hôn, ôm ôm.

Anh nhìn ra sự ngượng ngùng của cô, không truy hỏi nữa. “Em nhất định đói bụng rồi, anh đưa em ra ngoài ăn cơm.”

“Bố mẹ em còn chưa về à?”

Hôm qua người hai nhà cùng nhau ăn trưa, Mạt Mạt vùi đầu vào ăn cơm, thỉnh thoảng lén lút liếc nhìn An Nặc Hàn, thấy trong lòng nóng rừng rực.

Cô muốn nói với anh vài câu, lại xấu hổ mở lời.

An Dĩ Phong đội nhiên nói ông biết một bãi tắm nước nóng, cảnh vật đẹp lắm.

Ánh mắt lạnh ngắt của Hàn Trạc Thần giao với ánh mắt của An Dĩ Phong hai giây, hàng mày nhíu lại.

Sau đó, Hàn Trạc Thần liếc sang Mạt Mạt, thấy cô đang lén nhìn An Nặc Hàn, mơ hồ thở dài, nói: “Gần đây tôi cũng hơi mệt, đang muốn đi nghỉ ngơi một chút, chiều nay cùng đi đi.”

Vậy hai hai đôi vợ chồng cùng nhau đi ngâm suối nước nóng, để Mạt Mạt và An Nặc Hàn ở nhà.

Khi ấy Mạt Mạt còn không hiểu vì sao bọn họ muốn đi, trải qua đêm vừa rồi, cô đã hiểu.

“Về rồi.” An Nặc Hàn nói: “Họ đi bệnh viện kiểm tra rồi.”

“À!” Mạt Mạt nói: “Vậy anh đi xuống dưới tầng chờ em đi, em mặc xong quần áo đã rồi xuống.”

“Không cần anh giúp sao?” Anh nói, ánh mắt liếc qua cơ thể cô.

Giúp cô mặc quần áo?

“…”

An Nặc Hàn thấy cô không từ chối liền đứng dậy lấy ra một chiếc váy từ trong tủ quần áo của cô, rồi lại lôi một bộ nội y màu trắng từ trong ngăn kéo dưới cùng đưa cho cô.

“Vì sao anh lại biết rõ… quần áo của em để ở nơi nào?”

An Nặc Hàn cười mà không nói, giật chăn của cô lại, giống như lúc cởi quần áo, mặc cho cô từng thứ từng thứ một…

Không biết là cố tình hay vô ý, đầu ngón tay của anh thường lướt qua giải đất mẫn cảm của cô, khiến cô đến cả lỗ tai cũng đỏ.

Khi mặc quần áo xong, cô kéo An Nặc Hàn xuống tầng, Mạt Mạt bỗng nhớ tới một ngày cách đây nhiều năm.

Khí đó cô còn đang gấp quần áo, nghe thấy tiếng gõ cửa của An Nặc Hàn, hỏi cô có ở trong phòng hay không. Cô nhất thời hoảng hốt nhét đống nội y còn lại vào ngăn tủ cuối cùng, đóng lại.

Khi An Nặc Hàn vừa vào cửa, liếc nhìn ngăn kéo của cô một cái, rời tầm mắt rất nhanh.

Cô lúc ấy mới phát hiện ra quần trong của mình lộ phân nửa ra bên ngoài, mầu hồng nhạt mềm mại, còn có hoa văn hình cún Snoopy.

Cô đỏ mặt kéo ngăn tủ ra, nhét vào.

Khi nhớ lại những ngày đó, mặt cô lại đỏ lựng lên.

***

Trong nhà hàng Pháp, An Nặc Hàn gọi rất nhiều đồ ăn, nói rằng cô rất gầy, càng không ngừng khuyên cô ăn nhiều thêm một chút.

“Không ăn đâu, em sợ béo.” Mạt Mạt kiên quyết đẩy đĩa gan ngỗng béo ra.

“Sợ béo? Chúng ta có thể gia tăng thêm chút vận động.”

“Chúng ta?” Lời vừa bật ra khỏi miệng, cô ngay lập tức hiểu ra thâm ý trong lời anh nói, hận không thể vùi mặt vào trong gan ngỗng béo, không muốn ngẩng đầu lên.

“Ăn xong thì muốn đi đâu?”

Cô không cần suy nghĩ đáp: “Công viên.”

“Công viên?”

“Người ta hẹn hò toàn đi vào trong đó.”

An Nặc Hàn xoa nắn khuôn mặt cô. “Theo anh thấy, công viên trò chơi và vườn bách thú vẫn khá hợp với em.”

“Em lớn rồi!”

“Đúng, lớn rồi!” Tối hôm qua anh đã chứng kiến sự trưởng thành thật sự của cô.

Cũng không biết vì sao, trong mắt An Nặc Hàn cô luôn luôn là một đứa trẻ.

Đương nhiên, ngoại trừ lúc ở trên giường…

Hàng cây cao ngất đứng sừng sững, con đường nhỏ đầy đá cuội nằm chính giữa, cỏ dại mọc khắp ven đường.

Mạt Mạt kéo cánh tay An Nặc Hàn đi trên con đường nhỏ, cô nhớ tới một vấn đề quan trọng.

“Anh Tiểu An, khi nào anh trở lại Anh?

“Anh đã từ chức rồi, vài ngày nữa sẽ đến làm ở công ty bố em.”

“Thật à?” Cô kích động nhảy lên trên người anh, vòng chân qua eo anh, hai tay ôm lấy cổ anh, hôn anh…

Càng hôn càng sâu, càng hôn càng triền miên.

Trong nụ hôn dài đằng đẵng, chim bay đậu trên cành, lá rơi rơi… nụ hoa dại dần dần hé mở…

Hôn đến khi gần ngạt thở, bọn họ mới lưu luyến tách nhau ra, Mạt Mạt nhảy xuống từ trên người anh, quay người lại, nét cười trên mặt cứng đờ…

Cô nhìn thấy cuối con đường nhỏ, trên đỉnh núi, có bóng một người con gái.

Tóc đen tán loạn trong gió.

Chiếc váy màu trắng nhẹ bay giữa không trung.

Mạt Mạt vẫn không tìm được từ nào khác miêu tả sự xinh đẹp của cô ấy ngoài trừ “nghiêng nước nghiêng thành”…

“Chị ấy sẽ không nhảy xuống đó chứ.” Mạt Mạt lo lắng nhìn sườn núi xa xa. Mặt dù sườn núi không dốc lắm, nhưng bụi gai rậm rạp, đá sỏi lởm chởm, nếu nhảy xuống cho dù may mắn không chết cũng bị thương khắp người.

“Cô ấy sẽ không!” An Nặc Hàn bình tĩnh nhìn về Tiêu Vi đang đứng trên đỉnh núi, lắc đầu: “Không có một ai có thể khiến cô ấy từ bỏ mạng sống của chính mình.”

“Thế nhưng… vì sao chị ấy lại đứng chỗ này?”

“Chúng ta đi thôi, thấy chúng ta ở đây, không chừng cô ấy sẽ nhảy xuống thật.”

Sau khi bọn họ đi xa, An Nặc Hàn lại quay đầu lại nhìn đỉnh núi, Tiêu Vi vẫn còn đứng nơi đấy.

Nhìn phong cảnh dưới chân núi, anh biết Tiêu Vi vẫn không vất xuống được khoảng hồi ức kia.

Thế nhưng cảnh vẫn còn như năm ấy, nhưng anh mãi mãi sẽ không cùng cô đi xem được nữa…. bởi vì người đáng để anh bảo vệ, chỉ có một người.

***

Sáng sớm ngày hôm sau, Mạt Mạt còn chưa tỉnh ngủ, An Nặc Hàn đã lôi cô từ trong chăn ra.

“Chuyện gì đấy! Em còn chưa dậy mà!” Cô vùi đầu vào trong chăn.

“Đưa em đi một nơi.”

“Nơi nào?”

“Đi Hy Lạp, bỏ trốn!”

“Cái gì?” Mạt Mạt ngồi phắt dậy. “Anh nói cái gì?”

“Suỵt! Thừa lúc bọn họ không ở đây, anh đưa em đi Hy Lạp. Chỉ có hai người chúng ta…”

Mạt Mạt ngừng suy nghĩ trong ba giây, lập tức đứng dậy mặc quần áo.

Sáng sớm tinh mơ ngủ dậy bỏ nhà trốn đi, thật quá lãng mạn!

Tất cả tựa như một giấc mơ, dưới tán cây ngô đồng, ánh sáng loang lổ, anh cầm tay cô đi qua con đường rừng nhỏ, đi vào một giáo đường cổ kính. Bọn họ đứng dưới tượng thần Athena nắm chặt tay nhau.

Một hôn lễ đơn giản nhất, không có lễ phục, không có hoa tươi, không có âm nhạc, không có tiếng vỗ tay, thậm chí không có cha xứ…

Thế nhưng hai người có tình yêu, tình cảm vĩnh viễn không phai mờ…

Cho dù tương lai có ra sao, trong đường đời anh vững vàng nắm tay cô, không xa cách.

 

Ngoại truyện tuần trăng mật

Hong Kong là một viên minh châu Đông phương trong truyền thuyết.

Một trăm năm nằm dưới ách thống trị của thực dân, khiến thành phố quốc tế này phần lớn có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ động lòng người.

Đi trên con đường đông chật người, ngẩng đầu nhìn những ngôi nhà chọc trời dày đặc xung quanh, Mạt Mạt sớm quen với cảnh Australia trống trải hơi cảm thấy không quen, bám chặt cánh tay An Nặc Hàn, chỉ sợ anh bị dòng người đẩy đi.

Hôm qua An Nặc Hàn đã đưa cô tới cảng Victoria, cảnh đêm nơi ấy rực rỡ ánh đèn như thơ như mộng, khiến cô không kìm được khen ngợi sự phồn hoa diễm lệ của Hong Kong.

Nơi này ngày hôm nay vô cùng hỗn loạn, người đi đường ngập đầy hơi rượu.

Bên đường có một người phụ nữ ăn mặc rất lộ liễu, kẹp trong tay một điếu thuốc, đôi mắt không ngừng đong đưa.

“Anh Tiểu An, đây là chỗ nào?” Mạt Mạt tò mò nhìn xung quanh hỏi.

“Phố Portland.” An Nặc Hàn nói với cô: “Đây là nơi nổi tiếng rồng rắn hỗn tạp ở Hong Kong, nơi nổi tiếng về vui chơi và gái.”

“À!” Cô nhìn mấy tấm biển muôn màu muôn vẻ xung quanh, hộp đêm, quán mạt chược, khách sạn theo giờ.

“Vì sao muốn đưa em tới nơi này?” Ở đây cũng không có chỗ nào thăm quan du lịch hết, chẳng lẽ An Nặc Hàn đưa cô tới nơi này là muốn học tập chút kinh nghiệm phát triển sự nghiệp giải trí.

An Nặc Hàn nói với cô: “Em biết không, khi còn bé anh thường lén chạy tới nơi này…”

“Vì sao?”

“Bởi vì nơi này từng có rất nhiều truyền kỳ.” An Nặc Hàn đưa Mạt Mạt vào một hộp đêm. Người đứng quầy pha chế rượu đúng là một mỹ nữ thời thượng, mái tóc dài nhuộm vàng sáng bóng mềm mại, trên người tản ra một thứ gì đó khiến người ta vui vẻ nhiệt tình…

“Muốn uống gì?” Người pha chế rượu hỏi.

“Lửa cháy đốt tình.” Thấy người pha chế rượu sửng sốt quay sang nhìn anh, An Nặc Hàn nói: “Có người nói loại rượu này vô cùng đặc biệt, chỉ có hộp đêm các cô mới có.”

“Đúng vậy, tôi phải nhắc nhở anh, rượu này rất mạnh.”

“Không sao, tôi rất muốn thử xem.”

Không lâu sau, một ly rượu được bưng lên. Trên nền rượu đỏ tươi đốt lên một ngọn lửa vàng rực.

Mạt Mạt lần đầu tiên nhìn thấy rượu như vậy. “Rượu này thật đặc biệt!”

Mỹ nữ pha chế rượu cười nói: “Khi thầy tôi dạy tôi cách pha chế nó còn kể cho tôi nghe chuyện xưa của An Dĩ Phong.”

“An Dĩ Phong?” Mạt Mạt suýt nữa bật người dậy, may là An Nặc Hàn lặng lẽ kéo tay cô.

“Mọi người ở Hong Kong đều từng nghe đến người đàn ông này. Ông ấy là lão đại cấp bố già cuối cùng của Hong Kong. Sau khi ông ta chết đi, Hong Kong biến thành một xã hội được cai trị bằng pháp luật chân chính!”

An Nặc Hàn cười cười, nắm tay đặt lên trên ly rượu, ngọn lửa vì không có oxy dẫn cháy nên dần tắt. Anh nâng ly rượu, uống hết một hơi…

Mỹ nữ pha chế rượu thấy anh uống một hơi hết một ly, tiếp tục nói: “Ông ta thích uống loại rượu này nhất, thường ngồi chỗ này uống cả một đêm. Ông ấy nói loại rượu này đủ nóng bỏng, đủ hấp dẫn, cực kỳ giống một người phụ nữ…”

“Phụ nữ?” Mạt Mạt nghe thế liền cảm thấy dạt dào hứng thú. “Ông ấy thích người phụ nữ ấy sao?”

“Có người nói, ông ấy đã từng thích một nữ cảnh sát. Vì nữ cảnh sát ấy mà ông ấy còn không muốn cả mạng sống. Thế nhưng nữ cảnh sát đấy lại lừa ông ấy… Từ đấy về sau ông ấy không còn tin vào tình yêu… Đàn bà đối với ông ta chỉ là phù du mà thôi.”

“Thêm một ly nữa!” An Nặc Hàn nói.

Nhân lúc mỹ nữ pha chế rượu quay người đi pha rượu, Mạt Mạt tới sát bên tai anh hỏi: “Nữ cảnh sát ấy có phải cô Tiểu Thuần không?”

“Đúng.” An Nặc Hàn nhỏ giọng nói.

Mạt Mạt đang cười thầm, chợt có một người phụ nữ tuy tuổi không còn trẻ nhưng rất ý nhị đi vào.

Khi đi ngang qua hai người, bà nhìn chằm chằm vào Mạt Mạt rất lâu, đảo mắt thấy An Nặc Hàn lại càng thêm hoảng hốt.

Nhưng bà ấy không nói một câu nào, đi vào bên trong.

Sau khi người phụ nữ ấy đi rồi, Mạt Mạt hỏi mỹ nữ pha chế rượu. “Bà ấy là ai vậy?”

“Chị Thu là một người phụ nữ thép, bản thân có rất nhiều cửa hàng, người Mạch Quảng. Chẳng qua bà ấy chưa từng kết hôn, bà ấy luôn nói: mấy năm nay đàn ông tốt chết hết rồi! Có người nói bà thích Hàn Trạc Thần, có phải thật hay không cũng không biết.”

“Hàn Trạc Thần?”

“Đúng vậy, nghe nói ông ấy vô cùng đáng sợ, người hai giới hắc bạch nghe thấy tên ông ta đều sợ đến rùng mình… Thế nhưng đàn bà vẫn say đắm ông ta như thường, người trước ngã xuống người sau lại tiến lên…”

Buổi tối hôm ấy, Mạt Mạt lại được nghe rất nhiều câu chuyện từ hộp đêm. Cô chưa bao giờ biết bố cô lại là một người đàn ông vô cùng đáng sợ, người hai giới hắc bạch nghe đến tên ông đều sợ đến phát run…

***

Do nghe kể chuyện quá say sưa, khi Mạt Mạt và An Nặc Hàn trở lại khách sạn đã là quá nửa đêm.

Hong Kong vào ban đêm màu sắc long lanh huyền ảo, càng thể hiện sức quyến rũ của thành phố tấc đất tấc vàng này.

Đứng trên ban công tầng ba sáu, gần như thu được hết nửa hòn đảo nhỏ vào trong tầm mắt, cảnh vật quen thuộc dậy lên nhiều hồi ức thời còn niên thiếu.

An Nặc hàn rất ít khi đề cập tới quá khứ của bản thân, kể cả với Mạt Mạt cũng không biết anh đã từng là một đứa con riêng không có bố, anh đã từng bị người đời chê cười, sỉ nhục… Anh còn từng khờ dại tôn sùng người kia…

An Nặc Hàn cười tự giễu.

Một đôi tay mảnh khảnh ôm lấy eo anh, bàn tay nhỏ bé vòng qua trước người anh đan vào nhau.

Mùi hương hoa hồng lan tỏa từ trên cơ thể mềm mại.

“Anh Tiểu An… Anh đang suy nghĩ gì thế mà nhập thần đến vậy?” Sau lưng anh vang đến một câu hỏi khẽ khàng, giọng nói mềm mại kéo luồng suy nghĩ hơi sầu muộn của anh quay về.

“Nhớ lại khi anh còn bé.”

“Khi anh còn bé? Có chuyện gì thú vị sao?” Mạt Mạt chớp mắt mong chờ nhìn anh.

An Nặc Hàn suy nghĩ thật lâu, cười nói: “Có! Có một chuyện rất thú vị! Khi anh còn bé có một thần tượng, anh sùng bái người ấy, thích người ấy, chỉ cần nghe tên người ấy thôi mà chẳng hiểu vì sao cũng có thể hưng phấn. Năm anh chín tuổi, mẹ bỏ việc cảnh sát, muốn đưa anh rời khỏi Hong Kong. Trước khi đi, chẳngvì lý do gì mà anh cứ muốn gặp người ấy, muốn người ấy nói chuyện với anh, nói cái gì cũng được. Vì vậy anh bèn lén chạy tới phố Portland, nơi người ấy thích đến nhất, lượn đi lượn lại ở cửa các hộp đêm liên tục ba ngày, cuối cùng cũng đợi được người ta. Khi đó thời tiết vô cùng nóng, anh thấy bóng lưng người ấy, phấn chấn đến nỗi máu cũng sôi trào. Anh vừa tới vừa định nói với người ấy vài lời, một thuộc hạ dưới quyền người ấy đã kéo áo anh hỏi anh muốn làm gì. Anh nói muốn người ấy ký tên cho anh… Thuộc hạ của người ấy cười sằng sặc, quăng anh ra đến 3 mét bên ngoài. Đến khi anh đứng lên thì người ấy đã đi xa rồi, từ đầu đến cuối không hề liếc nhìn anh một cái… Nhưng anh lại vui vẻ cực kỳ, quấn quýt mẹ nói đi nói lại về cảnh tượng lúc ấy, nói rằng người rất cool. Mẹ anh không hề nói gì, cúi đầu dùng nước khử trùng lau vết máu trên đầu gối anh, băng bó vết thương…”

Khi nói tới đây, khóe miệng của An Nặc hàn nhếch lên tạo thành một nụ cười.

Mạt Mạt cũng không nhịn được, cười nói: “Anh Tiểu An, không ngờ anh cũng có lúc ngây thơ như thế, khó trách anh muốn tới phố Portland? Có phải anh vẫn muốn tìm người ta ký tên cho không?”

An Nặc Hàn không hề trả lời.

“Người ấy tên là gì? Làm nghề gì?” Mạt Mạt khờ khạo nghĩ: Cô nhất định phải giúp An nặc Hàn tìm được thần tượng của anh, lấy chữ ký, thực hiên nguyện vọng của anh!

An Nặc Hàn nhìn về một nơi xa xăm, thong thả mở lời. “Người ấy tên là An Dĩ Phong…”

Mạt Mạt ngây ngẩn, cố gắng thoát khỏi trạng thái hỗn loạn để ngẫm nghĩ về thông tin mới nghe được

“Chính thế! Có phải là một chuyện rất thú vị không?”

“Khi anh chín tuổi, chú Phong vẫn còn không nhận ra anh?” Đây chẳng phải đồng nghĩa với việc An Nặc Hàn không phải con ruột của ông sao. Thế nhưng rõ ràng hai người rất giống nhau.

“Càng thú vị hơn là vào một buổi sáng, anh thấy quần áo ông không chỉnh tề đi ra từ phòng mẹ anh… Ông nói cho anh biết ông là bố ruột của anh.”

Mạt Mạt nhìn An Nặc Hàn giống như lần đầu biết anh.

Cô phát hiện ra phía sau sự dịu dàng và cẩn thận của anh hình như có rất nhiều vết thương không cách nào bù đắp được. Cô bỗng nhiên nảy sinh ra một loại tình cảm đặc biệt, không đơn thuần chỉ muốn được anh che chở chăm sóc, mà lại càng muốn bảo vệ anh, an ủi anh.

An Nặc Hàn quay người lại, vỗ vai Mạt Mạt. “Đã khuya rồi, em chắc đã mệt. Đi ngủ đi!”

“Vậy còn anh thì sao?” Cô hỏi

“Anh đi tắm.”

“Em giúp anh kỳ lưng.”

Trong phòng tắm, dưới ánh sáng màu bạc, những giọt nước rơi xuống sống lưng màu đồng, âm thanh huyền diệu trầm bổng.

Mạt Mạt xoa chất lỏng trong lòng bàn tay, xoa đến khi nó biến thành bọt mới từ từ đặt tay lên tấm lưng trần vô cùng co dãn của anh, nhẹ nhàng chà, nhẹ nhàng đến nỗi mỗi thớ thịt đều thả lỏng dần…

Mấy ngày nay, tất cả mọi thứ tựa như một giấc mơ, đếm không nổi biết bao nhiêu lần đầu ngón tay anh mơn trớn cả người cô, bao nhiêu lần đôi môi anh lướt qua từng phân da thịt của cô….

Vào mỗi lần anh đi vào trong cơ thể của cô, trong tích tắc ấy cơ thể cô luôn bị hạnh phúc lấp đầy, không chứa được bất kỳ thứ gì khác.

Một lần rồi lại một lần, cô dần dần mê đắm sự thân mật này, mê đắm anh khi thì dịu dàng, khi thì cứng rắn, đưa mọi cảm giác của cô lên đến đỉnh.

Đang chìm đắm trong mơ mộng, cô bỗng nhiên thấy trên cánh tay An Nặc hàn có một vết dẹo dài đến 20cm. Vết thương đã bình phục, chỉ là màu sắc của vết sẹo đỏ hơn màu da, nhìn chắc cũng đã lâu rồi.

Vì mỗi lần An Nặc Hàn ở bên cô đều phải tắt đèn, thế nên cô chưa bao giờ thấy.

Trái tim cô đau đớn, ngón tay cẩn thận vuối ve vết sẹo trên cánh tay anh.

Vết thương sâu như thế, lúc ấy nhất định là rất đau.

“Sau lại bị thương thế này?”

“Vết mổ ấy mà.”

“Mổ?” Mạt Mạt nghe rồi sửng sốt: “Mổ cái gì? Sao em không biết?”

An Nặc Hàn không trả lời.

Cô vội vàng hỏi đến cùng: “Anh nói đi nào?”

“Khi ở Anh có một lần ngã bị thương ở khuỷu tay phải mổ.” An Nặc Hàn nói: “Anh sợ mọi người lo lắng thế nên mới không nói.”

Mạt Mạt nghĩ đến việc anh nằm một mình trong bệnh viện, bên người chẳng có một ai hết lòng chăm sóc anh, trong lòng cô lại càng khó chịu. “Chuyện xảy ra lúc nào?”

“Ba năm trước, sau hôm Tiêu Thành bị đánh, em có nhớ không, chúng mình gọi điện thoại… nói được một nửa…”

Mạt Mạt nhớ lại, bọn họ cãi nhau trong điện thoại, cô mới nói được một nửa thì đã dập máy. Sau đó gọi lại thì anh lại tắt máy.

Về sau cô gọi điện anh, anh từng nói: Đã lâu rồi không rảnh rỗi như thế.

Cô cho rằng anh ở bên cô gái khác, thế nào cũng không ngờ rằng khi đó anh đang nằm trong bệnh viện…

“Vì sao anh không nói cho em biết?”

An Nặc Hàn quay người nhìn cô…

“Bởi vì em đang ở trong bệnh viện chăm sóc Tiêu Thành.”

Cô cũng không nói nên lời, hai tay ôm lấy cổ anh, bờ môi in lên môi anh.

Anh ôm cô, quay người đặt cô dựa sát vào tấm kính trong suốt trong phòng tắm, điên cuồng hôn cô. Cùng lúc ấy, bàn tay to kéo dây lưng chiếc áo ngủ của cô xuống, lật vạt áo của cô ra, để lộ cơ thể mềm mại bên trong.

Hô hấp của anh pha trộn một chút hương rượu, ánh mắt anh nhiễm ít men say, cơ thể thuần khiết trong ánh mắt anh mang màu sắc quyến rũ.

Ngón tay anh trượt trên nước da của cô, bàn tay mạnh mẽ cứng rắn cưng nựng bầu ngực trơn bóng.

“Ưm…” Hai đám mây đỏ rực đáp lên gò má Mạt Mạt, cơ thể mảnh mai run rẩy.

Cô ưỡn thẳng người, đón ý lựa theo nụ hôn và sự vuốt ve của anh, để anh không kìm chế gì mà nhấm nháp bầu ngực, bả vai cô… để tình cảm mãnh liệt trong lúc cơ thể bọn họ quấn lấy nhau bùng cháy.

Những ngọn đèn của thế giới bên ngoài rực rỡ, dòng nước chảy của thế giới bên trong dao động dập dềnh…

An Nặc Hàn dùng khuỷu tay đẩy hai chân cô ra, để dục vọng đang trướng phồng đi thẳng vào.

“A!” Mạt Mạt ngẩng đầu, sự đau trướng dữ dội khiến cả người cô mất cảm giác, bủn rủn dựa vào tấm thủy tinh sau lưng, chịu đựng sự va chạm kịch liệt của anh…

Anh ôm thắt lưng cô, rút cơ thể ra, rồi lại một lần nữa tăng tốc đi vào.

Một lần rồi lại một lần, va chạm long trời lở đất, từng đợt sóng sảng khoái vô cùng kéo tới, hành hạ con người mềm mại cô. Cơ thể mẫm cảm chưa hề nếm thử tình yêu dữ dội như vậy, một lần khuây khỏa lên tới đỉnh, mỗi một lần dây thần kinh lại như muốn đứt đoạn trong sự căng chặt.

“Anh Tiểu An…” Mồ hôi tràn ngập toàn thân. “A…”

Cô bám chặt vào cánh tay cường tráng của anh, không ngừng co rút trong lúc anh tăng tốc ra vào, trong lúc ra vào kịch liệt…

Có lẽ vì do rượu, anh tựa như người mất lý trí phát cuồng chiếm giữ cô, biến đổi hàng loạt các tư thế khác nhau, với mọi góc độ, mạnh mẽ xâm nhậm, chạm đến nơi sâu nhất, rời đi rồi lại tiến vào…

Không ngừng không nghỉ…

Cuối cùng, khi cơ thể nóng bỏng dưới tiết tấu dữ dội phóng vào cơ thể cô, Mạt Mạt cũng không duy trì thêm được, sự sung sướng tăng vọt rồi mềm oặt trong lòng anh…

“Anh Tiểu An, em yêu anh, em rất yêu anh!”

An Nặc Hàn nâng cô dậy, bế cô lên giường. Anh phủ lên người cô, tiếp tục khiêu khích cơ thể cô, mãi cho đến khi cô dấy lên nhiệt tình, cuốn chặt lấy anh.

Anh tách hai chân của cô ra, lần thứ hai đi vào.

Không nhớ rằng đã làm bao nhiêu lần, sau đấy Mạt Mạt quả thật quá mệt mỏi, ý thức trở nên mơ hồ…

“Mạt Mạt?”

Cô nghe thấy tiếng gọi của anh, mơ mơ hồ hồ mỉm cười: “Em mệt quá rồi.”

Sau đó, cô nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Lần tỉnh dậy tiếp theo, trời đã sáng.

Cô mở mắt, thấy bản thân đang ôm cánh tay anh.

Hai tay An Nặc Hàn ôm trọn lấy cơ thể cô từ phía sau, ôm cô vào giữa cơ thể cường tráng của anh.

Cô di chuyển cơ thể mất cảm giác, ngoài ý muốn phát hiện ra anh vẫn chưa rời khỏi cô, dùng sự ấm áp lấp đầy cô.

Mạt Mạt lặng lẽ dùng chân tìm kiếm chân anh, nghịch ngợm dùng đầu ngón chân nhỏ nhắn ma sát ngón chân anh, lưng bàn chân, từng chút một…

Thấy An Nặc Hàn không hề phản ứng lại, Mạt Mạt càng làm tới, đầu ngón chân di chuyển về phía gan bàn chân anh, chạm nhẹ như có như không.

Anh tránh đi một chút, cô tinh nghịch tiếp tục ma sát.

An Nặc Hàn đột nhiên mỉm cười…

Chân cuốn lấy chân cô, hai tay ôm eo cô…

“Còn muốn à?” Cô sợ hãi hỏi

“Không phải.” Anh nâng khuôn mặt cô, khẽ hôn một chút: “Là muốn tiếp tục chuyện tối hôm qua vẫn chưa làm xong.”

Anh nắng sớm mai tươi đẹp, triền miên vẫn còn đang tiếp diễn…

Cả đời làm sao đủ?

 

Chương 35

Lời đề tự:

Có đôi khi quá dịu dàng, quá gần gũi, quá quen thuộc lại khiến ta chẳng mấy để tâm mà trân trọng.

Có đôi khi bản thân anh chẳng biết cảm xúc ấy gọi tên là gì.

Có khi anh cũng chẳng thể xác định được em có phải là người anh cần và muốn hay không.

Nhưng mà với em, không cầu kỳ, không khoa trương, chỉ cần một chút dịu dàng của anh thôi là đủ. Bởi em tin, chỉ cần anh vẫn để ý đến cảm nhận của em, điều đó có nghĩa là ở một nơi nào đó trong tiềm thức của anh, em vẫn có một chỗ đứng.

Cảm nhận:

Vốn dĩ lâu nay chẳng ai có thể định nghĩa chính xác được “Yêu” nghĩa là gì. Có chăng cũng chỉ có thể miêu tả “tình yêu” bằng cảm giác mà thôi.

Nhưng liệu có phải ai cũng tìm đúng cảm giác của chính mình?

Tình yêu cũng giống như hạt mầm. Muốn trổ rễ, lên cây, ươm bông và kết trái thì cần trải qua rất nhiều giai đoạn và thời gian. Mà quan trọng là sẽ có những thời điểm khắc nghiệt, cây có thể héo úa bất cứ lúc nào. Tình yêu của Hàn Mạt dành cho An Nặc Hàn chính là như thế. Nhưng tình yêu cũng giống như một khúc nhạc buồn. Dẫu cho có trải qua những nốt nhạc đầy ý vị khắc khoải, mong muốn sự cảm thông và thấu hiểu đến thế nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ có thể kết thúc bằng những khoảng lặng đau thương.

Hàn Mạt vì An Nặc Hàn mà chờ đợi, vì An Nặc Hàn mà cất giấu những tình cảm trong sáng ngây thơ, vì anh mà níu giữ, cũng có thể vì anh mà buông bỏ. Tất cả cũng chỉ mong một ngày cô trưởng thành, dù anh không yêu cô thì cũng có thể biết được rằng: đã và luôn có một cô gái yêu anh bằng một tình yêu vượt qua thời gian, không gian và sự trưởng thành.

Lời kết:

Hàn Mạt – An Nặc Hàn

Họ lớn lên bên nhau, cùng trải qua những tháng ngày thơ ấu.

Anh nuông chiều, che chở cho cô, vì cô không tiếc làm bất cứ thứ gì.

Cô dựa dẫm nương tựa vào anh, vì hạnh phúc của anh mà cô dẫm đạp lên hạnh phúc của mình.

Tình yêu dần lớn lên, thế nhưng trong hai người có ai hiểu được tình yêu của người còn lại. Họ luôn tâm niệm rằng, chỉ cần mình buông tay, chỉ cần người kia hạnh phúc là đã được rồi. Nhưng có ai trong hai người ấy biết rằng, họ sinh ra để dành cho nhau, ràng buộc nhau, nếu thiếu mất một nửa thì cũng chẳng còn gì gọi là hạnh phúc.

Thế giới của Hàn Mạt và An Nặc Hàn chẳng hề đẫm máu như thế giới của An Dĩ Phong hay Hàn Trác Thần. Thế giới xung quanh họ là một bản tình ca ngọt ngào, là câu chuyện của chàng trai cô gái được sống trọn vẹn trong hạnh phúc.

Có mất đi mới thấy trân trọng

Có nỗ lực mới giành được hạnh phúc.

Trong tình yêu chẳng hề có chỗ cho sự im lặng. Đừng để đến khi quá muộn rồi lại tự ôm lấy bản thân mà hối hận.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s